[Series Thời Trẻ Trâu] Phần 3 – Chú chó con năm ấy

Phần 1 - Con gà gáy le te
Phần 2 - Đệ tử của Thùy Ninh

Tô và Cún hay nằm dưới gầm ghế trong phòng khách nhà Thùy Ninh. Mỗi lần sang chơi, tôi phải cúi xuống, ngó vào đó để chào hai đứa chúng nó. Cún lười nhác nhấc cái đầu xù ra khỏi thân hình ngập lông trắng, đánh mắt nhìn tôi khinh bỉ; đôi khi nó còn sủa vài phát làm hàng, rồi lại co người vào ngủ tiếp. Thùy Ninh bảo với tôi Cún có khi bị một con mèo nhập vào “Chó thường quấn người. Nhưng con móm này nó chỉ quấn cái thân nó thôi. Giống bọn mèo ấy.” Như mọi khi, Thùy Ninh nói gì tôi cũng cho là đúng. Dù nhà tôi có nuôi một con mèo, nhưng nó luôn bận rộn công vụ bên ngoài nên cũng chẳng mấy khi cho tôi bế; thành thử hồi đó tôi nghĩ bọn mèo đúng là đáng ghét thật. Tô thì thân thiện hơn một chút. Nó ngẩng đầu lên cho tôi gãi cổ; khi đã được gãi chán chê nó mới lồm cồm bò ra khỏi ghế, rảo bước vòng vòng quanh người và phe phẩy cái đuôi vào mặt tôi. Tôi nghĩ nó hiểu rõ chúng tôi chỉ bằng tuổi nhau, cho nên khác với thái độ thuần phục, hết sức khiêm nhường với chị Ninh, nó chơi với tôi một cách kẻ cả, thoải mái nhưng không xu nịnh.

IMG_6280
Tô và Cún hay nằm dưới gầm ghế trong phòng khách nhà Thùy Ninh. Mỗi lần sang chơi, tôi phải cúi xuống, ngó vào đó để chào hai đứa chúng nó.

Tô và Cún đã có với nhau vài lứa con. Mỗi lần Cún đẻ tôi đều sang thăm nó và đàn chó con chưa mở mắt. Chúng nằm ríu rít một đám đỏ hỏn trong ổ, đầu rúc vào bụng mẹ; trong khi Tô nằm gần đó, cuộn mình lại gối đầu trên cái đuôi dài của nó mà im lặng ngắm nhìn. Khoảng một tuần nữa thì những đứa con ấy sẽ chẳng còn đứa nào ở lại; chúng đều được những gia đình khác đem về nuôi, mà chúng tôi chẳng bao giờ biết là gia đình nào. Cũng có một vài trường hợp đặc biệt chúng tôi biết rõ chú chó con được đưa đi đâu. Chẳng hạn như Sim, con chó ở bên nhà chị Xuân vốn là con của Tô và Cún. Trông nó giống hệt Tô, chỉ có lông ngắn hơn và sáng màu hơn một chút. Nhà chị Xuân ở sát vách nhà tôi, rất rộng và có cây doi cao ở ngoài cổng. Bố chị làm thợ mộc. Không biết bằng cách nào mà nhà chị vẫn nuôi được lợn ở giữa thành phố – cái này thì bố mẹ tôi chẳng thích chút nào. Đơn giản là vì cái chuồng lợn ấy, nó ở ngay vị trí giáp với nhà tôi. Mỗi ngày dàn đồng ca ụt ịt bên kia tường đều ca bài đòi ăn vài bận mà chúng tôi nghe rõ mồn một. Nhưng, ái chà, đó là một câu chuyện dài.

Biết chẳng chơi với tụi chó con được bao lâu nên chúng tôi cố gắng ở bên chúng nó nhiều nhất có thể trong những ngày thế này. Lứa năm nay của Cún có năm con: hai trắng tuyền, một vàng tuyền, một vàng pha trắng và một chú xám ghi. Chú Năm bảo là chẳng biết tại sao con này lại sinh ra màu xỉn như thế, trong khi bố mẹ nó đều rực rỡ thế kia cơ mà. Nhưng đó không phải là khác biệt duy nhất của Xám Ghi. Một buổi sáng nọ, Thùy Ninh chui vào tận giường ngủ để dựng tôi dậy – lũ chó con đã mở mắt. Sự kiện quan trọng này chúng tôi lúc nào cũng rất mong chờ.

IMG_6278
Lứa năm nay của Cún có năm con…

Lũ cún con nằm xếp hàng trong ổ, rồi không mấy chốc mà lăn qua lăn lại chẳng ra hàng lối gì nữa. Tụi nó hấp háy đôi hạt mắt đen láy nhìn Thùy Ninh và tôi. Rồi có lẽ thấy tụi tôi chẳng thú vị lắm, chúng nó quay sang bú tí mẹ. Bốn cục lông cứ lúc nhúc va vào nhau, rồi dẫm lên nhau, đạp vào mặt nhau rồi lại ngã lăn quay ra. Chỉ có cục Xám Ghi là nằm im thít. Mắt nó vẫn nhắm nghiền. Tôi dí ngón tay vào bụng nó thì nó lấy chân đạp ra, rồi cựa mình xoay sang bên kia. Chú Năm lo lắng lại gần ôm Xám Ghi lên và vạch mắt nó ra. Một màng trắng đục phủ lên hai hạt mắt của nó. Chị Ninh bụm miệng lại, ngước mắt lên lo lắng nhìn chú Năm. Chú thở dài đánh sượt.

“Nó bị mù mắt rồi.”

Chúng tôi buồn suốt từ ngày hôm đó. Vài ngày sau, một vài người đến mang hai Trắng Muốt và một Vàng Ươm đi, chỉ còn lại Pha và Xám Ghi. Tôi hỏi Thùy Ninh liệu có ai đón Xám Ghi về nuôi không; chị bảo, nếu không có thì nó sẽ ở lại với chị. Dù vậy, cả hai chúng tôi đều biết chú Năm không muốn nuôi thêm chó ngoài Tô và Cún. Nhưng có ai sẽ đem Xám Ghi yếu ớt và bị mù về chứ?

“Hay em xin mẹ cho nuôi nhỉ?” – tôi hỏi Thùy Ninh.

“Thế thì con mèo nhà em ăn thịt nó mất.” – chị nhăn mặt. Thật lòng tôi nghĩ chị nói có lý. Tôi thật chẳng nỡ để Xám Ghi ở cạnh con mèo đầu gấu nhà mình.

Đến cuối tuần thì có thêm một người đến hỏi mua chó. Cô ấy cao và gầy đét, tóc xoăn tò đùng cuồn cuộn ở trên đầu, còn dưới lưng thì trải dài cái đuôi tóc thưa thớt,  ngoe nguẩy như đuôi cá. Cô xuống ổ của Pha và Xám Ghi, bế từng con một lên ngắm nghía tỉ mẩn, vạch cả lông ra để kiểm tra. Hai nhóc bị ghì chặt trong bàn tay cô thì cố giãy giụa, kêu lên những tiếng “o e, o e” yếu ớt, nhưng cô không chịu nới lỏng tay ra một chút nào. Rồi cô vạch mắt Xám Ghi ra, tặc lưỡi một cái:

“Ôi dào. Con này mù thì ai thèm lấy.”

Tôi giận dữ đến không nói lên lời, chỉ ngồi trên ghế nhìn cô chằm chằm. Ở bên cạnh tôi, có lẽ Thùy Ninh cũng đang lên cơn kiến lửa, bởi mắt chị to hơn, đen hơn, mặt đỏ phừng và môi thì bặm lại. Tức thì chị kéo tay tôi ra ngoài cổng.

“Không thể để cho cô ấy mang Pha đi được!” – Thùy Ninh tức giận nói, nước mắt đã trực trào ra.

“Đúng thế. Cô ấy là người xấu!” – tôi đệm thêm vào. Nhưng mà phải làm sao? Ở trong nhà, cô Tóc Ngoe đã bắt đầu thương thảo giá với chú Năm. Tôi nhìn Thùy Ninh, rồi lại nhìn bụi cây hoa giấy lòa xòa phía trên đầu. Nhà Thùy Ninh có giàn hoa giấy đẹp nhất thế giới; nó thả trên sân tầng hai xuống, phủ kín một mảng trời hồng rực. Có lần tôi hứng chí nắm cả cành hoa ấy trong tay thì mới đau đớn phát hiện ra cành cây chi chít những gai…

“Gai… Chị ơi, nếu mình đâm thủng lốp của cô ấy thì sao? Cô ấy sẽ không về được nhà!!!”

Nói xong thì tôi hơi hối hận. Tôi nghĩ đâm thủng lốp xe có hơi xấu tính. Nhưng Thùy Ninh thì thích ý tưởng ấy ngay lập tức. Chị nắm chặt hai vai tôi mà lắc:

“Quá đúng! Phải nhanh đi kiếm cái gai nào nhọn nhọn… không… để chị xem… đinh! Nhà chị có cả đống đinh!”

“Nhưng mà… thế thì có khác gì mình rải đinh?”

“Vớ vẩn. Khác chứ! Cô ấy là người xấu!”

Tôi gật đầu lia lịa. Ờ, cô ấy là người xấu ! Trước mắt là không thể để cô ấy mang Pha đi được, nhất là sau khi đã nói Xám Ghi tội nghiệp của chúng tôi như thế.

Thùy Ninh nhanh chóng lục được ở đâu đó trong nhà một cái đinh to tổ vật. Chị run run tay giơ nó lên cho tôi xem, mắt rực lửa căm hờn như thể tôi và chị ấy đang làm nhiệm vụ cứu rỗi cả vũ trụ. Tôi gật đầu (mà tôi tin là mặt mình lúc ấy cũng đầy quyết tâm, hệt như một chiến binh thủy thủ trước mỗi trận đấu) «Bắt đầu thôi.» Nhưng ngay khi chúng tôi vừa chạm cái đinh vào lốp xe thì tiếng chó sủa inh ỏi trong nhà thu hút sự chú ý của hai đứa. Chúng tôi chạy vội vào nhà thì thấy một cảnh tượng náo loạn ở chỗ ổ nằm của Cún và các con. Cún, lần đầu tiên kể từ khi sinh, tôi thấy nó nhấc mông dậy, đang cố vươn mình trên bốn chân ngắn cũn, gân cổ lên sủa với cái giọng đanh đá nhất mà nó có. Tô thì vừa sủa ầm ĩ, vừa thi thoảng đệm thêm một tiếng tru. Cả hai đứa nó như chỉ trực lao vào chân của cô Tóc Ngoe. Cô ta sợ hãi ôm ghì lấy Pha mà định bỏ chạy, nhưng Tô đã chặn ngay trước mặt. Chú Năm mặt đỏ gay lên mà quát tháo hai con chó, nhưng chúng nó càng sủa tợn. Tôi và Thùy Ninh thấy vẻ mặt tái mét của Tóc Ngoe thì lại khoái tợn. Chúng tôi cũng xếp hàng ngang với Tô, giang cả hai tay ra mà bảo :

«Cô để Pha lại đấy. Chúng cháu không bán cho cô đâu.»

IMG_6279
Cô ta sợ hãi ôm ghì lấy Pha mà định bỏ chạy, nhưng Tô đã chặn ngay trước mặt.

Chú Năm hét lên :

«Hai đứa làm gì đấy ? Ra cho cô đi về ! »

« Không. Con không cho cô ấy mang Pha đi đâu !!! Con ghét cô ấy !!! » – Thùy Ninh hét lên. Rồi chị òa khóc. Tôi thấy tình hình hỗn loạn nên cũng òa khóc theo. Cứ theo kinh nghiệm ăn vạ của tôi thì khóc lúc nào cũng được lợi cả.

Cuối cùng thì cô Tóc Ngoe bỏ cuộc, ngúng nguẩy đi về. Chú Năm có lẽ cũng giận dữ lắm vì mất mặt với khách, nhưng không mắng gì chúng tôi nữa. Tôi và Thùy Ninh đặt Pha trở lại nằm cạnh bên Xám Ghi. Cún liếm lên đầu hai đứa thật dịu dàng.

Những người lớn xấu tính thì không xứng đáng với hai chú cún con của chúng tôi. Chắc chắn là như thế.

***

Hai ba ngày sau, một cô giáo dạy cùng trường với mẹ tôi tới xin Pha về nuôi. Lần này thì Tô và Cún hiền hòa để cô bế thằng nhóc đi. Cún nhìn theo cô một lúc, rồi quay lại liếm đầu Xám Ghi. Chỉ còn lại Xám Ghi thôi. Chúng tôi không muốn nó đi. Chúng tôi cũng không chắc có ai sẽ chịu nhận nuôi nó không nữa. Một ngày, Thùy Ninh và tôi ôm Xám Ghi dạo quanh xóm. Nó ngả đầu vào vai Thùy Ninh, mắt nhắm nghiền lại. Khi tôi vuốt ve đầu nó, nó rên khe khẽ. Gần đây nó rất hay rên như vậy. Thùy Ninh bảo với tôi rằng có lẽ nó đòi được ra ngoài thay vì suốt ngày phải nằm trong ổ – thế nên chúng tôi mới ôm nó đi như thế này. Chúng tôi bế Xám Ghi ra sân triển lãm và đặt nó lên trên sân khấu nhỏ. Nó bước loạng quạng một lúc ; rồi khi quen chân, nó chạy hết từ góc nọ đến góc kia khiến Thùy Ninh và tôi phải vất vả giữ cho nó không chạy ra khỏi sân khấu. Trong ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua góc chúng tôi hôm ấy, lông của Xám Ghi sáng rực lên đẹp lạ lùng. Nó liếm lấy tay chúng tôi rồi nằm gọn trở lại trong vòng tay Thùy Ninh. Đầu gối lên vai. Nó ngủ im lìm.

IMG_6277
Trong ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua góc chúng tôi hôm ấy, lông của Xám Ghi sáng rực lên đẹp lạ lùng.

Sáng hôm sau, bố bảo tôi Xám Ghi đã có người nhận nuôi rồi. Tôi bật ngay dậy mà hỏi :

«Ai thế ? Ai thế hả bố?»

« Ờ… chú Năm bảo là một cô ở triển lãm thích nó lắm nên nhận về rồi.»

« Chắc là do hôm qua con với chị Ninh đưa nó đi chơi ở triển lãm nên cô ấy nhìn thẩy rồi. »

« Chắc vậy đấy. » – Bố gật gật đầu với tôi. Chiều hôm ấy khi Thùy Ninh đi học về, tôi và chị đã chạy ra ôm chầm lấy nhau. Chúng tôi mừng không kể xiết khi có người yêu thương Xám Ghi mà mang nó về nuôi như thế. Chúng tôi không biết một điều, là đôi khi người lớn sẽ nói dối trẻ con, bởi sự thật có lẽ quá khó khăn đối với những đứa trẻ. Đợt đó Xám Ghi bị ốm ngay từ lúc mới sinh. Buổi đêm hôm chúng tôi đưa nó đi chơi, Xám Ghi cứ nằm ngủ mãi… Nó chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Chú Năm và cô Ngọc giữ kín điều ấy với cả Thùy Ninh. Mãi sau này chúng tôi mới biết do chị Thùy Dương lỡ nói ra.

Tôi thì chỉ nhớ Xám Ghi đã ngủ an yên trên vai Thùy Ninh. Có lẽ lúc này ở đâu đó, nó cũng đang đánh một giấc ngon lành. Vậy thôi.

IMG_6276

(Còn tiếp)

[Series Thời Trẻ Trâu] Phần 2 – Đệ tử của Thùy Ninh

Phần 1 - Con gà gáy le te 

Thùy Ninh là con gái chú Năm, sống cạnh nhà tôi. Chị ấy hơn tôi bốn tuổi. Lẽ tự nhiên, nhà gần nên chúng tôi chơi với nhau từ bé tí. Tôi không biết hai đứa được gặp nhau lần đầu tiên thế nào; như bạn biết đấy, trong kí ức đầu tiên tôi nhớ được đã có Thùy Ninh rồi. Chắc đã có một thuở mẹ bế tôi và hỏi:

“Bố đâu? À, đúng rồi. Chị Hương đâu? Đúng rồi. Chị Ninh đâu? Đúng rồi. Mẹ đâu? Đúng rồi. Em giỏi quá!!!”

Nói thế để biết, ngay từ lúc mới sinh tôi đã được Thùy Ninh thu nạp làm đệ tử rồi.

Thùy Ninh còn một chị gái tên là Thùy Dương, người hiền lành dịu dàng. Chị Dương lớn hơn hẳn lũ chúng tôi nên không chơi nhiều với tụi lít nhít, nhưng thỉnh thoảng tôi sang chơi nhà toàn được chị dụ ở lại chị nấu cho ăn (chị ấy thậm chí còn biết tôi thích món gì). Thùy Dương thích tôi sang chắc một phần cũng vì tôi hợp với hai con cún bên ấy – Tô và Cún. Tô là chồng, đẹp trai, lông vàng, phong độ lắm; Cún thì là chó Nhật, rất xinh, chỉ tội mặt hơn hớn mà lại còn móm mém. Tô bằng tuổi tôi, nên ai cũng thích gắn tôi với nó; riêng tôi luôn có cảm giác giữa chúng tôi có một mối liên hệ đặc biệt. Sau này nghe tin Tô bị bắt mất lúc nó đã già mười mấy tuổi, tôi cứ thấy chơi vơi, xót xa như mất một người bạn thơ ấu.

Thùy Ninh khác hẳn Thùy Dương. Chị ấy mạnh mẽ, đanh đá, tôi nể lắm – thình thoảng được chị đồng ý tôi hay gọi chị là “Kiến lửa”.Da ngăm ngăm, lông mi cong vút và má có lúm đồng tiền, đi bên cạnh tôi béo trắng và mặt ngố không thể tả. Thùy Ninh gầy và bé, không cao hơn tôi nhiều lắm; nghe chị bảo hồi bé chị bị còi xương, chú Năm phải ra cái hồ cuối xóm bắt ếch về cho chị ăn mới lớn lên được chừng đó.

IMG_6250
Thùy Ninh da ngăm ngăm, lông mi cong vút và má có lúm đồng tiền, đi bên cạnh tôi béo trắng và mặt ngố không thể tả.

Ngày nào tôi cũng sang nhà Thùy Ninh chơi hoặc ngược lại. Nhà tôi có nhiều búp bê, nhiều cây cối và đồ chơi lắp ghép mẹ mang từ bên Nga về; nhà chị thì có nhiều đồ chơi mới, như trò câu cá hay cờ cá ngựa chẳng hạn. Nhưng thường thì chị phải học bài. Những lúc như thế, Thùy Ninh lôi tôi ra học cùng luôn. Chị dạy tôi đánh vần và làm toán, nhưng tôi có vẻ ngu lâu nên rốt cuộc phải ngồi im vẽ vời cho chị làm bài. Nếu chị dạy hát thì tôi học nhanh lắm. Thùy Ninh hay hát và thuộc tất cả các bài hát thời thượng: Con gái bây giờ, Vẫn hát lời tình yêu, Hà Nội đêm trở gió, Thì thầm mùa xuân, Trái tim không ngủ yên…; 5 tuổi tôi đã thuộc lòng Vẫn hát lời tình yêu và ngêu ngao bài ấy cả ngày – tôi tuyệt đối không thuộc bài hát thiếu nhi nào cho tới khi đi học mẫu giáo; mà tôi cũng chẳng thích bài hát thiếu nhi nào cả.

Bố mẹ Thùy Ninh đều làm ở Triển lãm nên chúng tôi hay thơ thẩn chơi ở sân sau của nó. Ở đây có một vườn cây um tùm, một đống khung tranh vứt chỏng chơ lộn xộn, đồ nghề diễn kịch gom vào một đống trong vài căn phòng. Thứ duy nhất thu hút chúng tôi là cái sân khấu ngoài trời. Nó thực ra chỉ là một cái bệ tròn cao ở giữa sân, tối tối thường có diễn kịch ở đó (tôi mới được xem có một lần). Diễn kịch thì tụi tôi mê lắm. Thường những lúc ở nhà, chúng tôi hay nằm trên giường, trùm chăn lại giả vờ như đó là cái nhà, rồi giả vờ như nhà ở giữa rừng cây, rồi giả vờ như có con sói đến gõ cửa… Cứ như thế, hai đứa đã sáng tác ra cả đống kịch bản xuất sắc không biết chừng. Thế nên ở sân khấu ngoài trời này, Thùy Ninh lệnh cho tôi diễn theo sự chỉ đạo của chị. Nôm na thì chị làm hoàng hậu còn tôi làm lính canh; hoặc cũng có khi tôi được thăng cấp lên cùng làm công chúa với chị.

IMG_6251

Ngày hôm ấy, chúng tôi diễn trích đoạn “Hai công chúa” trong vở kịch chưa hoàn chỉnh mà chúng tôi bắt đầu bịa từ mấy ngày trước. Thùy Ninh bị gọi về nhà có việc, nên chị bảo tôi đứng yên đấy đợi, mười lăm phút nữa chị sẽ quay lại. Tôi chẳng có việc gì làm bèn lôi đống kẹo trong túi áo ra ăn. Đúng lúc đó thì Nó tiến lại gần. Nó là một thằng nhóc tầm tuổi tôi, bé tẹo tèo teo. Tóc nó xoăn tít mù, có vài lọn lòa xòa xuống trán; thằng bé cứ chốc chốc lại phải đưa tay lên vuốt mái – tôi mà là nó thì cắt phéng mớ tóc đó đi cho rồi. Ngoài việc gầy gò quá cỡ ra thì nó đẹp trai: mắt to tròn xoe, môi đỏ chúm chím. Nó cười bẽn lẽn với tôi. Tôi nhăn mặt nhìn nó. Thường thì tôi rất thân thiện, nhưng việc đang phải ngồi một mình chờ Thùy Ninh làm tôi có chút khó chịu; vả lại, chị ấy dặn không được nói chuyện với ai, nên tôi có phần cảnh giác. Bất chấp thái độ thù địch của tôi, thằng bé vẫn lại gần và ngồi xuống bên cạnh.

IMG_6253
Bất chấp thái độ thù địch của tôi, thằng bé vẫn lại gần và ngồi xuống bên cạnh.

“Các cậu đang chơi đóng kịch à? Tớ nhìn thấy nãy giờ.”

“Ừ. Sao?”

“Kịch gì thế?”

“Chẳng biết. Chị Ninh bảo diễn sao thì tớ diễn thế thôi.”

“Chị Ninh nào?”

“Chị Ninh ấy. Không biết chị Ninh à? Chị Ninh lúc nãy ở đây ý.”

“À há.”

Tôi bắt đầu thấy không cần cảnh giác thằng này làm gì. Dẫu sao thì tôi cũng to béo hơn nó. Vả lại, nó xinh trai nên chắc không xấu tính.

“Cậu ở đâu chui ra thế? » – tôi bắt đầu tra hỏi ngược lại nó.

“Nhà bác tớ ở bên kia kìa.” – nó chỉ sang ngôi nhà xanh ba tầng đối diện chỗ chúng tôi ngồi, có cửa sau thông với sân triển lãm. “Tớ ở đây cả tuần chẳng có ai chơi.”

“Thế có biết trò gì vui không?”

Nó nghĩ ngợi một lúc rồi bảo:

“Thích nghe kể chuyện không?”

Tôi nhăn mặt. Nói chung thì lúc đó tôi đang cuồng chân tay nên ham mấy trò vận động hơn. Nhưng dẫu sao thì vẫn phải ngồi đợi chị Ninh ra, nên cứ xem thằng bé kể chuyện gì.

“Thôi cũng được. Kể xem nào.”

“Đưa kẹo đây rồi tớ kể.”

“Này.” – tôi móc túi ra một đám kẹo – “Chọn đi.”

Nó lựa lên lựa xuống rồi chọn một cái vị cam, bỏ tọt vào miệng. Xong đâu đấy nó bắt đầu kể:

“Chuyện này tớ nghe anh kể lại. Ở trường ông ấy có ma…”

Nó kể mà tôi há hốc mồm nghe. Thật ra đấy là lần đầu tôi nghe chuyện ma, cũng không chắc lắm ma là cái gì, nhưng nó kể thì rất kì bí và hấp dẫn. Nó kể hết từ chuyện này sang chuyện khác “từ anh tớ”. Có điều thằng này cứ xong một chuyện là nó đòi ăn kẹo. “Mẹ không cho ăn sợ sâu răng. Toàn bắt uống sữa với ăn rau củ thôi.” – nó bảo thế. Lúc nào nó cũng thèm được ăn kẹo với bim bim là thế. Tôi bảo nó ăn kẹo làm sao sâu răng được. Nó cũng gật gù “Ừ, tớ cũng nghĩ mãi làm sao con sâu chui ra từ viên kẹo được.”

Tôi trút hết cả kẹo trong túi cho cả tôi và nó ăn thì Thùy Ninh mới chịu ra. Nhìn thấy tôi đang nói chuyện với nó, chị chạy vội tới:

“Đứa nào đây?”

“Bạn ấy nhà ở kia kìa.”

Chị nhìn nó một lượt từ đầu đến chân rồi hỏi:

“Em ở nhà bác Lộc à?”

« Vâng. »

Thế là chị nhíu mày dò xét. Chị quay sang lườm tôi :

« Chị bảo không nói chuyện với người lạ cơ mà. »

« Nó là trẻ con mà chị. »

« Trẻ con cũng không được.»

Nói rồi chị quay sang thằng bé :

« Em là thằng hôm qua mặc váy chạy quanh sân triển lãm đúng không ? »

« Vâng » – nó hào hứng như Thùy Ninh vừa nhắc tới kì tích của nó. – « Em mượn váy của chị họ đó. »

« Vớ vẩn. Về thôi Ly. »

Thằng bé chưng hửng khi nghe câu ấy. Nói rồi, như bị tổn thương, nó xịu mặt, quay gót chạy thẳng về nhà. Tôi gọi nó « Ê… » rồi chợt nhớ ra tôi chẳng biết tên nó nữa. Thùy Ninh xoay vai tôi đẩy về nhà :

« Về thôi. Thằng đấy kì quặc lắm. Lần sau đừng chơi với nó. Mà nó lừa ăn hết kẹo của em rồi đúng không ? »

Đúng là nó ăn hết kẹo của tôi. Nhưng tôi cho nó mà. Nó có lừa ai đâu.

Cả chiều hôm ấy tôi không sang nhà Thùy Ninh chơi nữa. Tôi cứ ấm ức mãi chuyện thằng bé ở sân sau Triển lãm. Buổi tối, lúc Thùy Ninh sang nhà, tôi bảo chị ngày mai hai đứa phải ra tìm lại thằng bé.

« Ai làm gì nó mà xin lỗi ? »

« Thì ra chơi thôi. Nó biết nhiều chuyện hay lắm. »

« Nhưng mà mọi người bảo nó kì quặc lắm. »

« Nó biết kể chuyện ma đấy. »

« Không thích. » – Thùy Ninh nhăn mặt. – “Nếu nó chịu đóng kịch thì mai còn vai quân hầu. »

« Thế cũng được. »

Sáng hôm sau chúng tôi tới tận nhà kiếm nó. Bác và mẹ nó có vẻ vui mừng ra mặt khi thấy thằng bé có bạn tới rủ đi chơi. Còn nó thì hết giận từ lâu, chạy ào từ trên cầu thang xuống nhập bọn với tôi và Thùy Ninh.

Thùy Ninh bảo hai đứa xếp hàng ngay ngắn trước mặt chị, rồi chị phân công vai diễn. Tôi và chị là hai công chúa, còn thằng bé đóng vai quân hầu. Tức thì nó giãy nảy lên :

« Ứ, sao em không được làm công chúa ? »

Chị Ninh quắc mắt nhìn nó :

« Ai cho mà làm. Có biết đóng công chúa khó thế nào không ? »

« Em đóng suốt nè. » – thế rồi trước bốn đôi mắt tròn xoe của tôi và Thùy Ninh, nó đưa tay làm điệu bộ phẩy quạt đài các của mấy bà cô trong phim cổ trang Trung Quốc – « Em không làm quân hầu đâu. »

« Vớ vẩn quá. Thế ai làm hầu ? »

Sợ Thùy Ninh lại lên cơn kiến lửa, tôi phải xen vào :

« Thôi hay chị làm Hoàng hậu còn hai đứa bọn em làm Công chúa ? »

« Ờ… » – đắn đo một lúc, Thùy Ninh cũng đồng ý.

IMG_6252
« Thôi hay chị làm Hoàng hậu còn hai đứa bọn em làm Công chúa ? »

Nói chung tôi không nhớ một chút nào cái vở kịch hôm ấy, nhưng tôi nhớ là nó rất vui. Đến lúc về, tôi bảo thằng bé :

« Mai lại chơi nhé ? »

Nó gật đầu tươi cười, rồi bỗng khựng lại. Nụ cười chảy tuột trên mặt nó :

« Chiều nay tớ về rồi. »

« Về đâu ? »

« Về nhà. Đây chỉ là nhà bác thôi. Tớ đến chơi rồi về. »

« Thế à. Chán nhỉ. » – Thùy Ninh vỗ vỗ lên vai hai đứa chúng tôi.

Tôi đưa tay vào túi và thấy còn đúng một cục kẹo mắc lại. Tôi thảy viên kẹo vào tay nó :

« Cho này. »

Rồi chúng tôi chia tay. Tôi cũng quên luôn hỏi tên nó. Những năm sau, chẳng còn thấy nó về nhà bác chơi nữa.

Cứ mỗi lần đọc hay xem cái gì liên quan đến công chúa, tôi lại nghĩ đến thằng bé kì lạ ấy.

IMG_6254(Còn tiếp)

Dạ Ly

[Series Thời Trẻ Trâu] Phần 1 – Con gà gáy le te

Triển lãm thành phố nằm trên một con đường rộng và thoáng đãng.  Thuở những năm 90, chưa ai quanh đây biết đến internet và máy tính ; chỉ có một vài nhà khá giả lắp điện thoại bàn rồi trở thành trạm điện thoại cho hàng xóm láng giềng. Ngoài tivi để giải trí, người ta sang nhà nhau nói chuyện, hoặc đổ ra đường đi dạo, uống nước. Triển lãm thành ra cũng có giá. Thi thoảng ở đó có trưng bày tranh, đồ gốm sứ,… ; đôi khi lại diễn chèo, diễn kịch ; hay ho nhất là có một đoàn xiếc hay ảo thuật về. Sau này đi xem biểu diễn ca nhạc gì đó, tôi không thấy ở đâu vui bằng xem xiếc trong sân triển lãm hồi ấy.

Cái xóm nằm cạnh triển lãm, bố hay gọi là Xóm Triển Lãm. Vốn từ thời bao cấp là khu đất được cấp cho cán bộ nhân viên nhà văn hóa, nên người ở trong xóm hầu hết là đồng nghiệp làm văn hóa nghệ thuật hoặc có quen biết nhau. Có bác họa sĩ già sống trong góc, nhà nhỏ mà trang trí đẹp. Có chú họa sĩ trẻ mới bỏ nghề sáng tác, chuyển sang vẽ gốm sứ và mở công ty kinh doanh đồ sứ , xây nhà màu hồng cao nhất xóm. Tự tay chú thiết kế nhà cửa, chạm trổ tinh tế, nhìn xa tựa lâu đài trong cổ tích Nhật Bản (giờ nhìn lại thấy cũng bình thường, mà sao trước tôi cứ xuýt xoa nó không phải dạng vừa đâu ; tưởng tượng ra bao nhiêu là chuyện hay ho). Ngay cạnh nhà tôi là vợ chồng chú nghệ sĩ thổi sáo tên Năm. Chú gầy, da trắng xanh, khá đẹp trai ; gò má chú cao, má hóp lại, tôi nghĩ là do chú làm động tác thổi sáo bao năm nên mới tạo hình khuôn mặt như vậy ;  bên trên miệng chú lúc nào cũng lún phún chỏm râu đen rất giống thám tử Kogoro Mori trong truyện Conan. Chú Năm ít nói, mặt lúc nào cũng đăm chiêu, và có vẻ không thích thú mấy trò nghịch ngợm của trẻ con lắm. Nghịch quá là chú quát chứ chẳng chơi. Chú có thú vui chiều chiều vác cần câu dài ngoằng ra cái hồ cuối xóm câu cá ; chắc thế nên trong hình dung của tôi, chú với cái sào lúc nào cũng hao hao nhau.

Tôi lúc nào cũng gắn chú với cái sào.
Tôi lúc nào cũng gắn chú với cái sào.

Tôi chỉ nhớ được nhiêu đó về những người lớn trong xóm. Nhìn chung trong mắt tôi hồi ấy, tất cả đều chỉ là « người lớn », những người mặt mũi lúc nào cũng đăm đăm, đang lo lắng một vấn đề gì đó. Tôi không hiểu người lớn phải lo lắng cái gì – họ có thể đi ngủ bất cứ lúc nào họ muốn, có thể tự mua bim bim ăn, và quan trọng là không bị gọi về ăn cơm giữa chừng khi đang đá bóng.  Thế mà ai cũng ngao ngán giống ai. Chỉ có lũ trẻ con là còn thú vị ; cho nên chúng tôi chơi với nhau chứ không bao giờ mời những người lớn tẻ nhạt chơi cùng. Trẻ con cũng chia nhiều nhóm : tụi xóm trong và tụi xóm ngoài. Tôi là tụi xóm trong, tức là nhà ở sâu bên trong xóm; tụi xóm ngoài thì không hiểu sao phần nhiều là con trai, đã học đến cấp hai và thích chơi mấy trò vận động. Xóm trong lại chia theo nhóm tuổi : tụi lít nhít như tôi, thằng Tùng, nhỏThủy ; tụi lớn đầu hơn để đi nắm đầu những đứa lít nhít như Thùy Ninh ; và tầm như chị tôi – Dạ Hương, học từ cấp hai trở lên và bắt đầu có những thú vui rất vớ vẩn, như thần tượng âm nhạc chẳng hạn – nhóm này thì nhìn tụi lít nhít như một đám dịch bệnh cần tránh.

Nói cho công bằng thì chị tôi cũng không ghét tôi lắm. Hồi mẹ  từ Liên Xô về chị mới học lớp Hai, thế mà đã xin xỏ mẹ sinh em bé cho bằng được. Sau này chị tôi hay kể lại chuyện này mỗi khi muốn nhờ vả « Không nhờ chị xin xỏ thì làm gì có Ly. » Tôi chẳng có nhân chứng, vật chứng gì để bác lại nên cũng đành tin là thế. Chị tôi có nhiều bạn và rất hay dẫn về nhà chơi ; cái này thì trái ngược với tôi : trong suốt chục năm qua gần như không có một người bạn nào của tôi đến nhà chơi cả, và mẹ tôi chắc mẩm tôi thuộc loại tự kỉ hết thuốc chữa. Nhưng thôi, đấy là chuyện sau này. Hồi bé tôi hay bám càng chị đi khắp nơi, hoặc ngồi bên cạnh xem chị học. Thường thì chị ném cho tôi một tờ giấy nháp và mấy bút màu sáp, rồi để tôi tự chơi với mấy thứ đó. Một tối nọ chúng tôi thi xem ai gan hơn ai ở trong bóng tối. Yêu cầu đơn giản là đi vào căn phòng tối rồi từ từ đi ra. Đó chỉ là một buổi tối bình thường, chẳng có gì đặc biệt – tôi còn không nhớ rõ nó kết thúc thế nào. Nhưng tôi nhớ lúc chị bước ra khỏi phòng, lần đầu tiên tôi nhận ra tôi và chị là hai người khác biệt. Tôi cũng không biết tại sao, cứ như não bộ tự dưng được kích hoạt để bắt đầu suy nghĩ vậy. Tôi bỗng dưng nghĩ « Ồ, chị ấy không cảm thấy như mình. Chị ấy khác mình. » Thế rồi tôi mới bắt đầu nhận ra quanh tôi, mọi người thân đều là những thực thể khác với bản thân tôi, và tôi không biết họ nghĩ gì, cảm thấy gì. Cũng chẳng ai biết tôi đang nghĩ gì cả. Tôi khó chịu vì điều ấy. Chuyện đó khiến tôi đăm chiêu suốt một tuần sau đó.

Đó là suy nghĩ đầu tiên.

Còn dưới đây là ký ức đầu tiên.

Tôi mở mắt tỉnh dậy. Tiếng cả nhà vui mừng reo xung quanh tôi « Ôi em dậy rồi. » Rồi Thùy Ninh chạy ào vào nhà.

« Cháu có quà tặng sinh nhật em. »

Bố mẹ và chị tôi vỗ tay rào rào. Tức thì Thùy Ninh đứng giữa nhà tôi hát :

« Con gà gáy le té le sáng rồi ai ơi

Gà gáy té le té le sáng rồi ài ời

Nắng sớm lên rồi, dậy lên nương đã sáng rồi ai ơi

Rừng và nương xanh đã sáng rồi ai ơi. »

IMG_6244
Thùy Ninh lao vào nhà và hát tặng tôi sinh nhật một tuổi.

Chị còn hát đi hát lại mấy lần trong tiếng reo hò của mọi người. Tôi thì chẳng hiểu cái mô tê gì sất, cứ nằm trơ ra nhìn trên ghế. Mẹ tôi vẫy gọi tôi « Em ra đây nào. »

Ra thế nào được cơ chứ. Tôi vừa mới biết bò thôi.

Năm ấy là sinh nhật một tuổi. Món quà đầu tiên là bài hát con gà gáy sáng. Ấy là kí ức đầu tiên được ghi lại trong đầu tôi.

Thùy Ninh cúi chào và cười với tôi. Chị là bạn thân của tôi trong xóm. Sau này chúng tôi còn cùng nhau lập ban nhạc và có một liveshow hoành tráng trên sân thượng nhà chị.

À, mà tôi đã giới thiệu Thùy Ninh là ai chưa ?

(Còn tiếp)

Dạ Ly