7 songs that are so underrated compared to their artists

Some artists have songs that blow up the charts, but those over-commercially-successful works seem to overshadow their other soulful creative tracks. Here are the 7 gems that I find way more worthy of attention, from artists that already have (way too much of) your attention.

  1. Tears in the rain – The Weeknd

There was a time The Weeknd was the underrated guy with a pineapple on his head. Now that he’s become a motherfucking starboy, and not just any mainstream sensation, he’s also one of the most critically acclaimed young artists of this decade (like, the next Michael Jackson!). People have been flocking to his channel, digging through all stuff they could find on YouTube for his earlier melancholic sounds. Though I won’t join the herb that whine about how he is not delivering the dark, poignant vibe as he used to, I do resonate more with his earlier works. “Tears in the rain” is the gem that I’m so thankful I did not miss. Starting with a passage of rhythmic beats that gives out the ominous feelings of a storm coming, the song continues as vocal falls down like a pouring rain of emotions “They all feel the same”, followed by streams of beats complimented with Abel’s expressive voice. The song will make you feel like standing in the showering rain, missing someone you lost. It’s an aesthetic feeling is not so easy to find in today’s pop songs.

2. Perfect – Selena Gomez

Selena Gomez, oh, Selena. It’s either her clean, scandal-free life, her smart sense of fashion, or her on-off dramas with that blond Canadian guy (who happens to be quite famous himself), those are the things that draw my attention to her. Other than that, I rarely see Selena as an artist, honestly. I actually enjoy many of her songs though, only that Selena’s voice is not one that could attach a “professional” badge. Magically how, she has managed to transform from a Disney princess to a chart topper today, and her music has evolved significantly over time – “Come and get it”, “The heart wants what it wants”, “Good for you”, “Same old love”, “Can’t keep my hands to myself” have been repeated many times on my iPod. Oh, then I’ve not mentioned, another song that should’ve captured more attention for Selena, “Perfect”, a soothing contemporary ballad that touches on the subject of “the third person”. Loving someone could hurt badly, especially when we have to see them love someone else. As emotional as the song goes, Selena’s thin yet vulnerable vocal suits quite well with the theme and rhythm, producing a surprisingly beautiful combo that you might wanna feed your ears every night, if you feel yourself in the story she’s telling.

3. Lost – Katy Perry

Katy Perry could sing all about California gurls, or roaring in a jungle, or tapping up on future life, nothing could portray her naked soul as well as her ballads. While Katy’s live vocal ability has always been somewhat of a controversy, her recording tracks has some unique demeanor that presses the very right buttons in me. I don’t remember how I stumbled on Lost, but this is the sound that I wish to hear more from Katy. The heart-breaking lyrics complimented by her fractured vocal seems to push the vulnerability within the song to a sorrowful, breath-taking climax.

4. Mona Lisa – Britney Spears

I’ve got a favorite tee that says “If Britney could survive 2007, you can handle today.” 2007 was Britney’s year, and it was not a good one. Maybe it also was the year Hollywood paparazzi had the biggest Thanksgiving meal ever. Her downfall was making headlines everywhere, and she came from national sweetheart to, mmm, I’m not sure what to call then. It was an entertaining show for tabloids, but it was heartbreaking for people who loved Princess of Pop.

Now, this song (kind of) came out way before that downfall. While Britney’s crisis is linked by conspiracy theorists to Illuminati, her efforts to break away from that (theorized) prison had been predicted since the mysterious missing of an album called “Original Doll”. It’s a bizarre story, but hey, I’m just gonna talk about the song, which never really made its way to be released. Taken out from that lost album, Mona Lisa is an eerie pop song, with haunting lyrics. No one knows for sure what Britney was singing about in this track, only that this would fit perfectly fine with crazy theories out there on her career success. Anyway, this is a good song, which arguably could’ve added a fair share into Spears’ collection of hits.

5. Just a little bit of your heart – Ariana Grande

Written by Harry Styles, how could this song not swoon-able? Yet, Just A Little Bit Of Your Heart has never been an official single, and that’s why it is less known than her other hits. Ariana, however, seemed to never miss a chance to show off this melodious ballad, including her Grammy’s performance. Touching up on the subject of unrequited love, Ariana sings about loving someone that clearly is giving his attention to someone else, yet all she is asking for is a little bit of his heart. Oh, love. Sometimes I wonder if it’s just a dangerous kind of drugs that is not only legal, but also romanticized and praised by artists and mainstream media. If only there was an antidote for it, since humans will forever be stupid enough to get addicted, and then hurt. That’s the reason these beautiful love songs exist.

6. Drowning shadows – Sam Smith

There’s no one like Sam Smith. He can sing about a one-night stand, and it still sounds like the sweetest, most romantic love song. I think I feel Sam – when you’re highly emotional and sensitive, every little incident could bring down a shower of feelings; everyone that passes by your heart leaves a deep mark; every moment drowning deep in thinking would result in an epiphany.

Drowning Shadows, as described by Sam, is the saddest song he’s ever written. Now, I’ve listened to just a few of his, and though most of them are devastatingly sad, I believe him. The saddest thing in love is not necessarily a breakup, but sometimes, well, a lot of times, it’s not being in love when we desperately wish to. Drowning shadows is literally about having too much of casual sex but it never fills the void inside. It’s not something that many souls in love can relate to, but still Sam’s magical voice could send even darkness to heaven, and transform the most casual part of love life into a beautiful palette of melancholic sounds.

7. Last flowers – Radiohead

When I first heard Last Flowers, I literally had goosebumps. It was in the movie Confessions, and though the movie gives goosebumps itself, this piece of music just takes the eerie feelings to another level. The alluring melody flows in the vein like an addictive drug that sets you free from earthly matters. There were days I did nothing but lying on the ground in this music, eyes shut and brain turns up. And all of a sudden, a tear runs out of the corner of my eye. Nothing explained. Nothing needs explaining. It just happened.

Last Flowers was included in the bonus tracks of In Rainbows, Radiohead’s widely critically acclaimed album in 2007. From what I see, the song is like an underdog. It could’ve done better, but then it’s just there, included as bonus, and not many people have really associated Radiohead with it. Underrated as it is, Last Flowers becomes priceless for music junkies who have found it. Like me. It feels like nirvana sometimes. So magical what music can do to our souls.

Dạ Ly


La La La La Land

Warning: This review contains spoilers.


“Here’s to the fools who dream”

Facebook có trò gửi thông báo “Ngày này năm trước” cũng hay. Xem lại những bài đăng cũ, có nhiều chuyện không nhớ mình từng làm. Cũng có những chuyện không tin nổi mình đã từng quên.

Nhớ nhớ quên quên có khi chỉ như trò xổ số. Có những kí ức quan trọng, nhưng êm đềm tới mức văng đâu đó bên lề trí nhớ mình. Nó không cồn lên. Nó lặng lẽ ngủ vùi. Nó không đòi hỏi sự nhớ thương. Đến lúc ai đó nhắc nhớ lại mới thảng thốt, ủa, sao quên được chuyện đó vậy? Tim nhói đau một khắc, thấy nôn nao xa xót sao đó, lại để một bóng hình từng thân thương, một kí ức từng quan trọng như thế rơi vào dĩ vãng.

Một chuyện tình đẹp chẳng hạn.


Tôi đã nghĩ về những điều đó khi xem xong La La Land. Khi Mia bước chân vào quán bar và nhìn thấy biển hiệu Seb’s, giống hệt mảnh giấy cô để lại cho Sebastian, từ nốt nhạc thay dấu phẩy cho đến nét chữ, có lẽ cô cũng tự hỏi “Tại sao mình có thể quên được?”. Sao cô có thể quên sự lạc quan và nồng nhiệt của Sebastian mỗi khi nói về câu lạc bộ nhạc swing, hay khi động viên cô? Sao cô lại quên từng góc đường trên “thành phố những vì sao” này đều có dấu chân anh và cô từng bên nhau? Sao cô quên bản nhạc anh chơi trong lần đầu họ chạm mặt? Còn Sebastian, có lẽ anh không nghĩ sẽ còn gặp lại Mia. Anh đã quen với việc bước qua góc phố có khuôn mặt cô, giờ là minh tinh màn bạc, được vẽ rất lớn ở đó. Giống như với Mia, kí ức về tình yêu của họ lặng lẽ ngủ yên trong anh, để mặc cho cuộc đời cuốn cả hai đi.

Ngày qua ngày ta chẳng nghĩ về nhau nữa. Cho tới khi mắt lại chạm nhau.

La La Land, thoạt nhìn là một chuyện tình lãng mạn giữa anh nhạc công Sebastian và cô gái pha cà phê ôm mộng diễn viên Mia. Nhưng trái với sự mong đợi của mọi người về một tình yêu kết thúc viên mãn, bộ phim thực ra là câu chuyện về những ước mơ. La La Land là một tên gọi khác của Los Angeles, đồng thời cũng ám chỉ mảnh đất dành cho những kẻ mộng mơ, tìm kiếm nơi nương náu giữa cuộc đời vốn quá khốc liệt cho tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm. Bản thân những người tham gia làm phim cũng mang rất nhiều tâm sự và những từng trải của họ vào câu chuyện tình Mia – Sebastian. Damien Chazelle bắt đầu viết kịch bản La La Land khi còn đang học ở Harvard, vào thời điểm mà “làm phim Hollywood” vẫn còn là ước mơ xa vời. Bản thân anh từng ôm mộng làm tay trống trong dàn nhạc Jazz từ thuở trung học, nhưng lại rớt hết lần này tới lần khác. Emma Stone (vai Mia) và Ryan Gosling (vai Sebastian) cũng không lạ gì những khó khăn khi làm diễn viên. Những lần thử vai bị từ chối ngay sau một câu thoại, hay bị cắt ngang vì đạo diễn muốn ăn trưa hoặc nghe điện thoại, hay thất bại năm lần bảy lượt mới có một vai diễn nhỏ,… tất cả đều được lấy cảm hứng từ những chia sẻ của hai diễn viên chính. La La Land là mảnh đất để những khát khao của họ được thể nghiệm qua từng khung hình tuyệt đẹp, qua những bản nhạc và điệu nhảy say mê, cuốn người xem vào không gian điện ảnh cổ điển mà rất lâu rồi mới thấy lại trong một bộ phim Hollywood. Phim không phải câu chuyện về một tình yêu không sống qua nổi thử thách của cuộc sống, mà là câu chuyện về hai ước mơ quá lớn để nhét vừa một tình yêu.


Nhiều người bước ra khỏi rạp phim và khóc. Có lẽ vì bản nhạc tuyệt đẹp giữa Mia và Sebastian đã không chơi được đến nốt cuối cùng. Có lẽ bởi trong những phút ngắn ngủi ngồi nghe Sebastian chơi lại bản nhạc ấy, Mia lại mơ về cuộc sống có anh, về những lần “giá như” đã chẳng xảy ra: giá như anh hôn cô ngay lần đầu tiên họ gặp; giá như vở kịch độc diễn năm nào thành công rực rỡ, và có Sebastian ở đó; giá như anh theo cô tới Paris, và chơi nhạc Jazz ở thành phố nghệ thuật ấy, trong khi cô theo đuổi ước mơ diễn viên; giá như họ lấy nhau và rồi sống hạnh phúc… giá như. Nhưng những cột mốc trong mối quan hệ của hai người đã chẳng hề giống giấc mơ của Mia. Sebastian ở lại Los Angeles. Anh đạt được ước mơ của anh. Cô cũng vậy. Nhưng họ không được ở bên nhau.


Người ta khóc không phải vì cái kết buồn, mà vì nó quá thật. Vì cái nắm tay này đây rồi sẽ chỉ là cảm giác mơ hồ trên làn da. Rồi người ngồi bên mình đây biết đâu sẽ có một cuộc sống khác chẳng có mình trong đó. Người đến với ta đúng là người ta hằng tìm kiếm, nhưng sai thời điểm, thì tới ngã rẽ cũng sẽ buông tay thôi.


“Em sẽ luôn yêu anh.”

“Anh cũng vậy.”

Mia và Sebastian chia tay rất nhẹ nhàng. Thậm chí, ngay cả khi nói những lời đó, họ không nghĩ là chia tay. Họ không thấy rằng khi ước mơ dần thành hình, thì tình yêu đang dần trôi xa khỏi họ. Họ không nghĩ rằng người đang ngồi trước mặt mình đây rồi sẽ chỉ là kí ức.

Và kí ức tuyệt đẹp này, tình yêu đầy đam mê này, cũng sẽ chỉ là một kí ức để rơi vào quên lãng mà thôi.

“City of stars

Are you shining just for me?

City of stars

You’ve never shined so brightly.”




Dạ Ly

Tình yêu kéo dài ba năm

"Mối tình của chúng ta đẹp vì nó là bất khả.”

Vừa bước ra một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc, Marc Marronier phán một câu xanh rờn:

“Không có tình yêu hạnh phúc.”

Hừm, Marronier là kẻ nào mà dám quay lưng lại với giá trị cổ xưa nhất trên đời của nhân loại? Yêu mà không hạnh phúc thì con người tồn tại làm quái gì cơ chứ – nhiều tín đồ của thứ chất gây nghiện mang tên mỹ miều tình yêu sẽ không ngại ném đá Marronier. Nhưng gã cũng có lý lẽ của gã: để hạnh phúc người ta cần cảm giác an toàn; nhưng để tiếp tục yêu người ta phải cảm thấy không an toàn. Nghĩa là muốn hạnh phúc thì đừng yêu.

“Yêu là chết ở trong lòng một ít” cơ mà!

Thôi được rồi, để tôi giới thiệu Marc Marronier đã. Gã là một tay ăn chơi đàng điếm có tiếng ở Paris. Sống bằng nghề tiệc tùng và viết bài giới thiệu những lạc thú của giới thượng lưu, Marronier chẳng có cớ gì để không đắm chìm hưởng thụ những cuộc hội hè ăn chơi bất tận. Sau nhiều năm theo đuổi các cô gái chân dài xinh đẹp, hắn cuối cùng cũng chịu đóng ván vào thuyền, kết hôn với Anne – người phụ nữ đẹp nhất mà hắn biết – và đời hắn tưởng như không thể mỹ mãn hơn.

Chỉ có điều, tình yêu của hai người chết dần ngay sau kì trăng mật. Vì những lý do mà Marronier chưa chắc tới giờ gã đã hiểu.

Tệ hơn nữa, Alice bỗng dưng lại xuất hiện trong đời gã.



Marc Marronier là nhân vật chính trong tác phẩm Tình yêu kéo dài ba năm của nhà văn Pháp Frédéric Beigbeder. Beigbeder dường như đã xây dựng nên Marronier dựa trên nguyên mẫu là chính mình – một nhà văn, nhà sản xuất truyền hình nổi tiếng, và tay chơi có hạng. Sinh trưởng trong một gia đình danh giá, Beigbedder sớm tiếp xúc với những giá trị văn hoá thượng lưu của Pháp. Ông cũng từng có một sự nghiệp Quảng cáo khá lừng lẫy. Tất cả cho tác giả những trải nghiệm phong phú về cuộc đời; thế giới quan của ông rộng mở phóng khoáng, hình thành nên giọng văn mỉa mai châm biếm, lại dí dỏm nghênh ngang rất hiếm gặp trong các tiểu thuyết tình cảm. Beigbeder viết nên cuốn sách diễm tình “Tình yêu kéo dài ba năm” bằng miệng lưỡi một kẻ bất cần chẳng còn chút niềm tin nào vào tình yêu, nhưng cuối cùng lại say đắm trong lưới tình đến không thoát ra nổi – một tâm hồn lãng mạn, nghệ sĩ và thăng hoa tới tận cùng.


Cái chuyện tình yêu chỉ kéo dài ba năm là như thế này:

“Tình yêu có một năm say mê, một năm dịu ngọt, còn một năm thì chán phè.” Chạm đến ngưỡng này, người ta hoặc là có con cho thêm lý do ở lại, hoặc là chia tay. Marc Marronier trong một cơn chán chường tột đỉnh đã quyết định tin cái thuyết ấy. Vì nó cũng đúng quá cơ; có cả nghiên cứu, số liệu chứng minh hẳn hoi: cứ ba cặp đôi ở Paris thì có một cặp chia tay sau ba năm hẹn hò; phần lớn các vụ ly hôn cũng diễn ra trong năm thứ tư của cuộc hôn nhân. Tình yêu, dưới cái nhìn trần trụi của khoa học, chỉ là hiện tượng cơ thể giải phóng hàng loạt các chất gây cảm giác đê mê, hoan lạc. Yêu một người là “nghiện” người đó theo đúng nghĩa – bởi oxytocin trong cơ thể khiến ta khao khát được ở bên cạnh họ, giống hệt cảm giác của một con nghiện ma tuý đang lên cơn. Sau khoảng ba năm, các chất “yêu” bão hoà dần. Ta hết yêu.

Chết thật!

Khoa học đến thế cơ mà. Bằng chứng rành rành ra đó, tình yêu không thể đi qua lời nguyền “ba năm”. Người ta có thể vẫn ở bên nhau, nhưng không còn là vì yêu nhau nữa. Marc Marronier đã lấy cuộc đời mình ra để thử nghiệm, để chứng minh, và rồi nhận ra điều ngược lại.


Alice xuất hiện làm đảo lộn cuộc đời Marronier. Hắn chú ý đến Alice ngay từ cái nhìn đầu tiên – dáng vẻ nóng bỏng không cưỡng lại nổi của nàng như một thứ “chất kích dục tự nhiên”, khiến Marc ngay lập tức khao khát. Những mối tình của hắn, từ trước đến nay, đều bắt đầu từ cảm xúc da thịt. Nó có thể trái ý những người đoan chính muốn tin rằng tình yêu là sự giao hoà của hai tâm hồn thuần khiết, còn thứ rung động nhục cảm như Marc dành cho Alice thì không phải tình yêu đích thực. Kệ đi, mỗi người có một kiểu cảm nhận yêu khác nhau. Với Marc, hắn lúc đầu còn chẳng nghĩ mình yêu. Hắn chỉ đơn giản là muốn ngủ với Alice. Muốn ở bên cạnh Alice. Muốn gặp Alice. Muốn có được một giọng cười, một cái nhìn, một chút nhớ nhung của Alice. Muốn được đọc dù chỉ là một dòng trả lời thư của nàng. Muốn là một phần trong cuộc đời nàng. Gã yêu từ lúc nào chẳng hay.

À, mà quên nói, Alice lại đang có chồng. Và nàng chẳng có ý định ly hôn.


Ngay từ đầu, mối tình này của Marc đã là vô vọng. Như cách tác giả diễn giải ở chương đầu tiên, tình yêu là một trận chiến thua từ trước. Khác với Marc Marronier đã chia tay vợ, Alice không thấy cần thiết phải bỏ chồng. Nàng cũng chẳng quá vồ vập trong quan hệ với Marronier. Nàng ban cho hắn tình yêu kiểu nhỏ giọt, gặp nhau thì lao vào say đắm, nhưng xa rồi là nàng chẳng trả lời lấy một dòng thư. Có lẽ bởi Alice lý trí hơn Marronier. Alice vừa muốn sự an toàn hạnh phúc bên chồng, lại vẫn thích hưởng thụ cảm giác phiêu lưu tình ái với Marc. Nàng chẳng mất gì. Chỉ có mình Marronier khổ sở vì yêu đơn phương. Trên đời có ai ngốc hơn những kẻ đang yêu đơn phương. Cũng chẳng có ai cảm nhận được tình yêu tới tận cùng như họ – khi chỉ có mình họ chờn vờn với một tình yêu không được thừa nhận, với chuỗi suy nghĩ ám ảnh không dứt về người họ không thể có.

“Yêu là như thế đấy: một cơn đau bụng với phương thuốc duy nhất, đó là em.”




Tình yêu kéo dài ba năm kể chuyện yêu rất trần trụi, ngôn ngữ có thể sẽ gây sốc cho những người vốn quen đọc giọng văn lãng mạn như Nicolas Sparks hay Marc Levy. Beigbeder đã viết về tình yêu vừa như mỉa mai bỡn cợt, vừa như triết lý nhân sinh. Ông đã cho những kẻ đang yêu một không gian để điên cuồng cùng những cảm xúc của họ, để được yêu mà không bị phán xét, để cuối cùng từ bỏ tất cả mọi thứ, kể cả niềm tin đã cũ hay sự an toàn, để giành lấy hạnh phúc chênh vênh bên người họ thật sự yêu. Không có những cuộc hẹn lãng mạn hay những tình tiết làm màu thường thấy trong tiểu thuyết tình cảm, Beigbeder viết về tình yêu thô ráp và chân thực. Toàn bộ cuốn sách dường như chỉ có Marc Marronier và cái thế giới tâm tưởng của hắn, cùng tình yêu dành cho Alice. Alice trở thành cả thế giới đối với Marc.

Thôi được rồi, ai mà quan tâm tình yêu kéo dài bao lâu? Trong lúc này đây, lúc hai kẻ yêu nhau được ở bên nhau, thì thế giới này chỉ cần có hai người là đủ.

Đơn giản thế thôi.


Chạy nhanh lên, quá khứ đuổi sau lưng

“Almost is never enough

So close to being in love”


Tôi và nó vốn không thân nhau. Chỉ là có lần ấy, cả hai đứa cùng rời văn phòng muộn và gặp đúng lúc trời mưa tầm tã. Nó miễn cưỡng quay ra hỏi tôi “Lên food court lầu trên ăn tối đi.”; tôi cũng miễn cưỡng đồng ý. Một tiếng ăn tối chắc không đến nỗi tệ.

Thế rồi nó lại có hứng tâm sự chuyện đời; tôi ậm ừ cho có vẻ đang lắng nghe. Đến một lúc, nó hỏi một câu khiến tôi bắt đầu chú ý:

“Biết từ nào trong tiếng Anh là buồn nhất không?”

“Từ gì thế?”





Tôi vốn không định đọc cuốn sách ấy. Từ vẻ bề ngoài, Nỗi cô đơn của các số nguyên tố đã là chuyện tình u ám và lạnh lẽo. Tôi không chắc có gì để tìm kiếm trong một cuốn sách cô đơn từ tên truyện tới hình minh hoạ như vậy. Nhưng nó đã lôi sách ra khỏi túi và đặt hẳn lên tay tôi “Này, đọc thử đi.”


Nỗi cô đơn của các số nguyên tố không phải sách dành cho tất cả mọi người. Tình tiết hấp dẫn, nhân vật với tính cách cuốn hút xiêu lòng người, hay một cái kết viên mãn khơi dậy cảm xúc tích cực, … tất cả những điều đó bạn sẽ không tìm thấy trong tác phẩm đầu tay này của Paolo Giodano. Nhưng nếu bạn cũng đã từng nằm bó gối một mình trong phòng, không làm gì khác ngoài nghe nhạc và khóc vì mối tình đã cũ kĩ mà tim chưa chịu lành, thì đó, Nỗi cô đơn của các số nguyên tố sẽ có một chỗ đặc biệt trong bạn. Như cái cách cuốn sách này đã chinh phục nó, và tới giờ là tôi.

“Số nguyên tố? Hừm, tớ không thích toán học lắm đâu.” – tôi bảo nó, tìm cách chối từ cuốn sách.

“Không, không phải là sách toán học. Truyện thôi mà.”

“Thế số nguyên tố thì liên quan gì?”

Số nguyên tố là những số chỉ chia hết cho 1 và chính nó; giữa hai số nguyên tố cặp, luôn có một số chẵn chen vào giữa. Paolo Giodano đã dùng hình tượng số nguyên tố để xây dựng nên cặp nhân vật Mattia và Alice. Giữa Mattia và Alice có một mối ràng buộc do số phận cố tình sắp đặt, không phải để họ đến được với nhau, mà để trêu ngươi hai người. Gặp gỡ lần đầu trong một bữa tiệc từ thuở niên thiếu, Mattia và Alice đã ngay lập tức “nhận ra nhau”. Cảm giác ấy rất lạ:  không hẳn yêu từ cái nhìn đầu, nhưng có khi nào bạn gặp một người, và dù chưa thực sự rung động, bạn biết rằng người đó dành cho mình? Như một nửa đi lạc vậy. Mattia và Alice tìm thấy điều ấy ở nhau. Họ duy trì một mối quan hệ thân thiết, luôn bước đi song song nhưng không bao giờ đủ gần để nắm tay được. Kể cả khi nhận ra đã yêu nhau tới mức nào.

“Suýt nữa thì” đến được với nhau. “Almost”.

Mattia và Alice, cả hai đều là số nguyên tố cô đơn.


Almost, buồn cười vậy đấy.” – nó nằm dài người ra bàn, thả câu chuyện vào im lặng. Nếu là bình thường, hẳn tôi đã nhăn nhó vì bị giữ lại nghe một người không thân thiết than thở những chuyện tôi không quan tâm. Nhưng chuyện nó kể cứ như chạm trúng một chỗ mềm đang sưng lên của tôi. Rằng nó, hình như cũng giống Mattia và Alice. Nó đã thầm yêu một người suốt bảy năm, không bao giờ thổ lộ. Rồi người đó trước ngày cưới gửi nó một tin nhắn, tiết lộ nhiều năm trước anh ta cũng yêu nó. Ngộ ghê ha. Hai người đó đã chơi với nhau từng ấy thời gian, từng ấy ngày tháng gần gũi, trò chuyện, nhưng không một ai chịu nói ra cảm xúc của mình. “Gần tới thế mà… Lẽ ra là yêu luôn rồi ấy.” Nhưng gần tới vẫn không bao giờ là đủ.

“Almost is never enough.”

Giống như Mattia và Alice.


Alice cố gắng mấy cũng chỉ tới mức gửi tín hiệu tới Mattia “Này, tớ thích cậu đấy.” Nhưng với số nguyên tố Mattia, người thường xuyên tự rạch tay mình để khỏa lấp cảm giác tội lỗi, thì trông mong gì cậu lên tiếng trước. Với Alice cũng chẳng dễ dàng gì. Khi Mattia trở về từ nước ngoài tìm Alice, có lẽ đã sẵn sàng yêu, cô bỏ lỡ cơ hội cuối cùng với anh vì mặc cảm đôi chân thương tật và cơ thể gầy gò do chứng biếng ăn. Giữa nước Ý lãng mạn nhường ấy, lại có hai tâm hồn yêu thương thuần khiết không đến được với nhau. Sao lại có những mối tình tan vỡ từ khi chưa hình thành? Nước Ý trong Nỗi cô đơn của các số nguyên tố không giống những gì ta vẫn nghĩ về nó. Không si mê cuồng dại. Không mộng mơ, hoài bão. Nước Ý lặng lẽ của những con người bế tắc, chẳng dám yêu nhau.


Vấn đề của cả Alice và Mattia là họ không rũ bỏ được quá khứ đau buồn. Alice vẫn sống trong kí ức vụ tai nạn trượt tuyết năm 8 tuổi, khoảnh khắc cô đối diện cái chết, để rồi sau này không dám đối diện cuộc sống. Mattia thì không nguôi cảm giác tội lỗi vì đã bỏ rơi đứa em gái thiểu năng ở trong rừng, khiến nó mất tích, mà không ai biết có phải đã rơi xuống hồ nước không. Cả hai không bao giờ rời mắt khỏi quá khứ. Họ loạng choạng bước đi trong cuộc đời, để rồi va vấp và làm tổn thương những người khác. Quá khứ đeo bám họ. Nó vươn dài cánh tay tội lỗi ra và giữ chặt lấy hai người. Có tương lai nào cho những người sống hoài trong quá khứ.




Tôi nhìn nó bước đi, băng qua con đường ướt xuống khu để xe. Không khí còn ẩm ướt như làm cái bóng nó nhoè đi, nghiêng ngả hơn bình thường. Tự dưng tôi muốn trời mưa thêm lần nữa.  Để khỏi phải về ngay. Để trong một lúc yếu lòng, thế nào tôi cũng sẽ nhắn tin cho người ta “Chắc em yêu anh thật đấy.” Nhưng tôi đã không làm thế. Như Mattia và Alice, và nó nữa, tôi cũng đã để mặc cho tình cảm chơi vơi vậy thôi, rồi biến mất, như rất nhiều những mảnh tình đáng thương khác trên đời này.

“We almost knew what love was

But almost is never enough”


Nỗi cô đơn của các số nguyên tố có thể không dành cho tất cả, nhưng tôi tin rằng ai cũng nên đọc thử một lần. Tôi tin rằng những cảm nghiệm trong cuộc đời, dù có tồi tệ, cũng đáng trải qua. Cuốn sách này, có thể chỉ để lại vết mờ trong bạn vì chẳng cảm thấy liên hệ, hoặc nó có thể ám ảnh bạn, nếu như bạn tìm thấy con số nguyên tố bên trong mình. Đâu có sao. Đôi khi thứ cứu rỗi con người là lắng nghe một chuyện tình buồn.

Dạ Ly


Hà Nội trong mùa hè chiều thẳng đứng

“… Sầu thôi xuống đầy

Làm sao em nhớ

Mưa ngoài song bay…”


Mùa Giáng sinh 1994, Trần Anh Hùng tới Hà Nội thực hiện dự án điện ảnh Xích lô – bộ phim sau này giành nhiều giải thưởng quốc tế, đánh dấu tên tuổi vị đạo diễn tài năng người Pháp gốc Việt này. Mà rồi, hình như cái tài của Hà Nội là để thương để nhớ cho người. Sau lần thăm Hà Nội ấy, Trần Anh Hùng lại bắt cảm hứng để thực hiện dự án phim khác, kể về một Hà Nội rất… Hà Nội, nhưng nhuốm những sắc màu lạ qua lăng kính của riêng tác giả. Mùa hè chiều thẳng đứng (The Vertical Ray of The Sun) đã ra đời như thế.


Mùa hè chiều thẳng đứng ấn tượng ngay từ tên gọi. Thoạt nghe, chẳng mấy ai đoán được phim sẽ kể câu chuyện gì. Trần Anh Hùng nói, anh có sở thích đặt những cái tên thật lạ, thật mơ hồ cho các tác phẩm của mình; người xem vì thế thấy tò mò mà muốn khám phá tác phẩm. Ví dụ, một phim nổi tiếng khác của Trần Anh Hùng là Mùa đu đủ xanh cũng có tên chẳng liên quan đến nội dung như vậy. Phim kể về cuộc đời từ thơ ấu tới trưởng thành của một phụ nữ tên Mùi; ngoài một phân cảnh nhỏ nhân vật chính học làm món nộm đu đủ, không có chi tiết nào liên quan trực tiếp hay giải thích ý nghĩa của tên gọi. Nhưng có lẽ cũng chẳng mấy ai phàn nàn về chuyện “tên một đằng, phim một nẻo” của Trần Anh Hùng nữa, bởi họ đã bị dẫn dụ vào thế giới nghệ thuật mê mị, được đẽo gọt tới hoàn mỹ của anh mất rồi. Đối với Mùa hè chiều thẳng đứng, khi ánh nắng mặt trời chiếu một góc thẳng đứng với Trái Đất là mùa hè tới. Ấy cũng là khi mọi cái đẹp, cái xấu, cái hay dở của chốn phố thị Hà thành đều hiện lên rõ ràng dưới ánh nắng hạ oi ả. Cái tên chỉ cắt một lát nhỏ vào nội dung chính của phim; bản thân phim cũng chỉ cắt một lát nhỏ vào bức tranh cuộc đời. Nhưng cái lát cắt ấy thường rất sâu, rất ngọt, hiếm ai quên được. Cái tài của đạo diễn là ở đó.


Lại lạm bàn về cái tài của đạo diễn. Trần Anh Hùng, đối với riêng người Việt, có thể coi như một Thạch Lam của điện ảnh. Những câu chuyện trong phim của ông thường không đầu không cuối, “truyện không có chuyện”, lãng đãng tựa áng thơ bay. Người xem phim đôi khi có cảm giác đang tản bước trong một bảo tàng mỹ thuật; thảng hoặc họ dừng lại, ngắm nghía cho đã mắt những tuyệt phẩm thị giác được dựng nên kì công trau truốt, đẹp đến mê hồn. Mùa hè chiều thẳng đứng là một tác phẩm điện ảnh đẹp trên mọi phương diện là vì thế. Phim kể về cuộc sống bình dị của ba chị em gái trong một gia đình Hà Nội vừa truyền thống vừa hiện đại. Họ sống giữa khu phố cổ, nơi vốn được xem là cái nôi của văn hóa Tràng An. Cô Sương, chị cả, lấy chồng là một nhà thực vật học thường xuyên công tác xa nhà. Người chị hai, Khanh, có vẻ hạnh phúc nhất, lúc nào cũng quấn quít bên anh chồng nhà văn hào hoa lịch lãm. Cô Liên em út mới ngoài hai mươi, thường phụ chị cả bán hàng ở nhà. Cô rất hay tán tỉnh anh chàng hàng xóm khách quen và tỏ ra là một cô gái dạn dĩ, dù kì thực còn rất ngây thơ trong chuyện tình cảm. Sống cùng anh trai tên Hải, Liên có những cảm xúc lãng mạn trên mức ruột thịt với anh trai mình; hai anh em họ thường bị mọi người tưởng nhầm là một cặp vợ chồng. Ngày giỗ Mẹ, khi cả bốn chị em và hai chàng rể cùng tụ họp lại làm mâm cơm cúng -phụ nữ lúi húi dưới bếp nấu ăn; đàn ông ngồi uống trà, đàm đạo. Buổi tối, khách đến chật cứng căn nhà, tiếng nói chuyện lao xao. Ba chị em nằm tựa vào nhau mà trò chuyện về mối tình của các cụ hồi trước. Khung cảnh yên ấm qua đi, những rắc rối trong cuộc sống riêng của từng người dần được lột tả. Hà Nội dường như còn giấu diếm những nỗi lòng thầm kín, trong một mùa hạ xáo động hơn nhiều vẻ ngoài an bình của nó.




Hà Nội hiện lên trong Mùa hè chiều thẳng đứng vừa quen vừa lạ. Ai đã nghe đến mòn tai rằng Hà Nội đẹp, đến khi xem phim của Trần Anh Hùng vẫn sẽ phải thảng thốt “Là Hà Nội đấy ư?”. Con mắt nghệ thuật cùng tâm hồn của một người con Việt mang dòng máu Pháp đã giúp Trần Anh Hùng nhìn ra những cái đẹp dung dị ở xứ này, mà người bản xứ như ta vẫn bỏ qua hàng ngày. Là con gà vàng luộc vàng ươm trên đĩa. Là những khóm hoa dập dìu bên dưới ban công nhà. Là một căn hộ nhỏ bé nào đó trong những không gian phố cổ chật hẹp, có hai anh em đang dìu nhau nhảy điệu valse chậm. Là ba chị em gái thả suối tóc đen tuyền gội đầu trong sân. Và mưa, rơi tí tách qua hàng hiên nhà. Hai anh em nắm tay nhau rảo bước thật nhanh qua những dãy bán cá vàng, rực rỡ như những đốm lửa. Bài hát “Cuối cùng cho một tình yêu” của Trịnh Công Sơn vang lên trong mọi ngõ ngách của câu chuyện, vương vấn hệt như một chuyện tình không bao giờ muốn có hồi kết:

“Ừ thôi em về

Chiều mưa giông tới

Bây giờ anh vui

Hai bàn tay đói…

Bây giờ anh vui

Hai bàn tay mỏi

Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui

Một linh hồn rỗi

Tình yêu xứ này…”



Khó có thể nói Mùa hè chiều thẳng đứng là một cái nhìn hoàn toàn chân thực về Hà Nội. Người ta xem mà thấy nơi đây là lạ, có mình trong đó mà sao cũng chẳng phải mình. Đây cũng không phải một tác phẩm điện ảnh hoàn hảo. Lời thoại thực ra khá gượng, có lẽ do đạo diễn là người nước ngoài; và vợ anh, nữ diễn viên Trần Nữ Yên Khê trong vai cô em út Liên cũng không thể chuyển tải lời thoại một cách tự nhiên được. Tiết tấu phim hơi chậm, cùng với tính chất “truyện mà không có chuyện”, khiến phim trở nên kén người xem hơn hẳn. Nhưng ngay cả với những điểm khuyết đó, Mùa hè chiều thẳng đứng vẫn là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp cả về nội dung lẫn hình ảnh. Người yêu phim hay yêu Hà Nội hẳn không thể nào bỏ qua một phim như thế này. Họ có thể đánh giá, rằng cái nhìn của Trần Anh Hùng quá lãng mạn, hoặc những nhân vật của anh chẳng giống những người họ gặp xung quanh chút nào. Nhưng thật ra chúng ta cũng chẳng mấy khi biết được mọi tâm sự thầm kín của nhau. Những nhân vật này, họ cũng có thể là thật lắm chứ. Nào ai biết được trong cái thị thành xô bồ kia, giữa phố cổ đan xen u tịch và bát nháo, cổ xưa và hiện đại, đâu mới thực là Hà Nội ta hằng tìm kiếm?


Dạ Ly

Kokuhaku – Sự thinh lặng của mất mát

Lãng đãng trôi như một ảo ảnh nặng nề, những dòng thú tội đan xen nhau trong Kokuhaku đã hé lộ dần bức tranh u ám về tội lỗi con người, nơi sự cứu rỗi dường như quá xa vời.


Phía dưới nhà tôi hồi trước là con ngõ dài. Có một dạo mùa hè nhàn rỗi, mỗi chiều tôi thong thả đạp xe lòng vòng, tiện thì tạt vào hàng chè ngồi ăn tán chuyện. Chạng vạng, lũ trẻ đã đi học về mới ùa ra chơi đùa chạy nhảy. Chúng thổi bong bóng suốt từ đầu tới cuối ngõ. Tôi đạp xe lướt qua đám ấy, thấy bong bóng dạt cả hai bên nhường lối tôi đi, tản mác rồi rơi dần, vỡ tan khi còn chưa kịp chạm đất. Biến mất tăm trong thinh lặng.

Hình ảnh con xóm cuối chiều với đám trẻ thổi bong bóng thoáng làm tôi nghĩ tới Kokuhaku (tựa tiếng Anh là Confessions – Những lời thú nhận). Thằng bé thiên tài Shuya đã chạy đuổi theo mẹ trên con đường cũng vương đầy bong bóng như thế. Một bong bóng chấp chới bên tai Shuya, và rồi Poc, vỡ òa. Shuya nhớ mãi dáng mẹ lúc bỏ nó ra đi, không một lần ngoái đầu nhìn lại; nhớ đến cả tiếng bong bóng vỡ bên tai “Poc… Cô có nghe thấy không, âm thanh của một thứ rất quan trọng với cô vừa biến mất.” Câu nói của nó khiến tôi giật mình, sự mất mát thì có âm thanh gì? Tại sao tiếng bong bóng vỡ nhẹ tênh kia lại ám ảnh Shuya đến thế? Hẳn nhiên, tâm tư của Shuya không dễ đoán định chút nào, bởi cậu ta là một nhân vật rất đặc biệt. Nói cho đúng thì mọi nhân vật trong Kokuhaku đều đặc biệt. Họ đã kể một câu chuyện đau thương đầy những khắc khoải day dứt về lương tri con người, nhưng cũng vì thế mà làm nên tuyệt phẩm của nền điện ảnh Nhật Bản.

Kokuhaku image 06

Được chuyển thể từ tiểu thuyết kinh dị gây tiếng vang của nhà văn Kanae Minato, Kokuhaku ngay từ đầu đã đảm bảo có một kịch bản trau truốt và hấp dẫn. Tại Nhật Bản, Kanae Minato được tôn xưng là “Nữ hoàng thể loại iyamisu” – một nhánh truyện trinh thám tập trung khai thác các mảng tối trong tâm lý con người. Kokuhaku là đại diện của Nhật Bản đi tranh giải thưởng Oscar lần thứ 83 cho Phim nước ngoài xuất sắc nhất, và là phim duy nhất của châu Á lọt vào chung khảo. Tuy không được xướng tên trong lễ trao giải, nhưng chừng đó có lẽ qúa đủ để nói lên độ xuất sắc của tác phẩm này. Để chuyển tải nhuần nhuyễn một câu chuyện nhiều tầng lớp ý nghĩa như Kokuhaku qua ngôn ngữ điện ảnh, phải nhờ đến thiên tài của đạo diễn Tetsuya Nakashima. Những trường đoạn quay chậm trở thành đặc sản của ông trong Kokuhaku: cánh bướm nhẹ đậu trên ngón tay, những đứa học sinh nghịch ngợm đạp chân xuống sình bùn, mây chạy đuổi nhau trên bầu trời sau mưa… những cảnh vật tưởng yên bình nổi bật trên nền xám lạnh như ánh dao lam – một cảm giác bức bách bất an, báo trước điềm chẳng lành.

Câu chuyện bắt đầu vào buổi học cuối cùng trước kì nghỉ xuân. 37 đứa học sinh cấp hai vô tâm chỉ mải nói chuyện và làm việc riêng; chúng không chú ý tới cô giáo Yoko Moriguchi đang dặn dò những lời cuối trước khi cô chính thức nghỉ việc. Moriguchi cũng không buồn nhắc nhở đám học trò, vẫn tiếp tục bài giảng với giọng nói đều đều. Cho tới khi cô nhắc tới cái chết của con gái mình thì bọn trẻ mới bắt đầu chú ý. Chúng chăm chú nghe và phấn khích tột độ khi biết được rằng hai kẻ giết người là học sinh của lớp này. Đứa thứ nhất là Shuya, một học sinh xuất chúng với mong muốn ngây thơ là được mọi người chú ý tới, cho dù có phải giết người đi chăng nữa. Đứa thứ hai là Naoki, một kẻ-thất-bại điển hình trong trường học, yếu đuối kém cỏi ở mọi mặt nên luôn khao khát ai đó chịu làm bạn với nó. Tới phút cuối cùng, Moriguchi tiết lộ chi tiết đắt giá nhất: cô đã tiêm máu nhiễm HIV vào hộp sữa của hai kẻ sát nhân để chúng phải trả giá cho hành động của mình.

Kokuhaku đề cập đến những vấn đề nhức nhối nhất trong xã hội Nhật: tội ác tuổi vị thành niên, bạo lực học đường, sự thiếu hiểu biết về HIV/AIDS, sự thờ ơ của giáo viên đối với học sinh, sự bất lễ của học sinh với giáo viên và bất mãn của chúng với người lớn, cách thức giáo dục sai lầm của những ông bố bà mẹ… Đối với riêng tôi, đây là một câu chuyện về sự mất mát. Mỗi nhân vật trong Kokuhaku đều phải đối diện với khoảnh khắc họ mất đi một điều quý giá, và không có mất mát nào được báo trước. Cô giáo Moriguchi mất con gái Manami và một nửa tâm hồn mình. Naoki, thằng bé đã tiếp tay với bạn để giết chết cô bé con sáu tuổi, cuối cùng đánh mất cả bản tính con người. Mizuki, người duy nhất đứng lên bênh vực Shuya, cuối cùng cũng ngã xuống dưới tay người mình yêu.

Còn Shuya mất gì?

Một đứa bé chịu sự giáo dục hà khắc từ nhỏ của mẹ, và rồi cũng bị bà bỏ rơi. Một đứa bé từng nghe mẹ nói giá như chưa từng sinh ra nó. Shuya có lẽ mất mát nhiều hơn những gì cậu ta có thể nhận thức được.

“Không ai dạy tôi rằng giết người là sai trái.”

Kokuhaku image 12

Lần đầu tiên tôi nhận ra đó là một điều cần phải dạy. Không phải nó quá hiển nhiên ư? Tôi nghĩ rằng trong quá trình lớn lên, hẳn có ai đó đã nói với tôi rằng “Giết người là sai trái.” Nhưng có ai ở bên cạnh Shuya? Có ai để nói với cậu những điều như thế? Shuya chỉ làm bạn với chồng sách Vật lý mẹ để lại và những đồ vật do cậu phát minh ra. Sau này Shuya có thêm Mizuki, một người thực lòng yêu thương và muốn hiểu cậu; nhưng cô bé đã xuất hiện quá trễ để cứu rỗi một tâm hồn khiếm khuyết. Trong buổi chiều mẹ bỏ đi ấy, Shuya không chỉ mất đi một người mẹ. Cậu ta mất đi khả năng làm một đứa trẻ bình thường, với những niềm vui và cảm xúc bình thường. Tài năng xuất chúng Shuya kế thừa từ mẹ chẳng phải là một đặc ân của Thượng đế, mà chỉ là một lời nguyển rủa mà thôi. Cậu rồi sẽ cô đơn vì chính tài năng của mình. Cậu sẽ hủy diệt chính mình, sau khi đã kéo theo rất nhiều số phận đau khổ khác.

Shuya có quan tâm gì đến mất mát. Có chăng là thế giới này đối với thằng bé vốn đã mong manh như bong bóng xà phòng, và khi biến mất nó cũng vỡ nhẹ tênh. Poc.


Nên mỗi lần nhìn thấy cảnh đám trẻ ngây thơ thổi bong bóng ngoài ngõ, tôi lại nghĩ tới câu chuyện của Kokuhaku. Tôi nghĩ đến những bong bóng vỡ tan trong thinh lặng – một tiếng poc mong manh không đủ để đánh động con người. Chẳng biết từ lúc nào mất mát đã bắt đầu. Đúng như cô giáo Moriguchi đã nói, Luật dành cho trẻ vị thành niên là đồng minh lớn nhất của đám học sinh đang lớn: cho dù chúng có gây tội ác thì cũng không phải chịu trách nhiệm. Nó được đưa ra để bảo vệ trẻ-em, đối tượng dễ tổn thương nhất; nhưng ai biết được từ lúc nào những đứa trẻ bắt đầu có suy nghĩ và dục vọng như người lớn? Cái nền ngây thơ trong sáng của 37 đứa trẻ trong phim không bao bọc nổi sự u tối lên ngôi trong tâm hồn con người.

Ai biết từ khi nào sự trong sáng đã bỏ ta đi?

Dạ Ly

Once – Rồi cùng nhau đi hết bản nhạc này

Trái tim người ta, lạ đấy, vẫn thổn thức vì những tình ca chẳng dành cho mình. 


Phố dài xao xác mưa. Nhìn từ góc quán này ra, con đường vốn vắng vẻ giờ đã tịnh không bóng người.

Nghĩa là anh vẫn chưa tới.

Cũng không sao. Chúng tôi chẳng phải đang hẹn hò yêu đương, nên không cần ra bộ hờn dỗi làm gì. Trong quán có màn hình LCD treo trên quầy bar, người ta đang chiếu bộ phim ca nhạc Once – Một lần như thế. Phim đã gần mười năm nhưng tôi chưa cảm thấy cũ. Giả dụ như xem lại Once sau mười năm nữa, có lẽ tôi vẫn nghĩ nó mới phát hành đâu đó trong năm thôi. Giống như một số kí ức đã êm chỗ trong trí nhớ rồi, thời gian chẳng làm phai mờ được; tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua.


Once không phải một bộ phim Hollywood. Nó được Ireland sản xuất vào năm 2007, với kinh phí chỉ nhỉnh hơn trăm ngàn euro một chút. Không cần đến ngôi sao hay hiệu ứng điện ảnh đắt tiền, những gì Once có chỉ là hai nghệ sĩ dù tài năng nhưng chưa có tiếng tăm, một câu chuyện giản đơn, và âm nhạc đầy ngẫu hứng. Xuất thân khiêm tốn nên thành công của phim ở cả phòng vé và về mặt chuyên môn có thể coi là kì tích. Dẫu vậy, người đã xem Once tới ba lần như tôi thấy thành công đó chẳng có gì bất ngờ – Once xứng đáng là một trong những phim ca nhạc xuất sắc và đáng xem nhất trong nhiều năm trở lại đây.

Câu chuyện kể về hai nhân vật không tên Anh và Cô. Anh là nhạc công, ngày ngày hát dạo trên phố; Cô là dân nhập cư, kiếm sống bằng nghề giúp việc và bán hoa dạo. Họ đều nghèo. Cô gặp Anh khi đang trình diễn một bài hát mới sáng tác – vốn anh chỉ hát những tác phẩm của mình khi đường phố đã thật thưa vắng người. Tác phẩm hôm ấy, chỉ có Cô dừng lại nghe và tán thưởng.

“Viết cho người anh yêu đúng không?”

“Phải rồi.”

“Cô ấy giờ ở đâu?”

“Đi mất rồi.”

“Anh còn yêu cô ấy không?”


“Nếu không còn yêu, anh đã chẳng viết nên bài hát này.”

Thế là họ quen nhau. Anh biết được rằng Cô cũng yêu âm nhạc, lại chơi piano rất cừ nữa. Họ cùng rong ruổi trên những con đường, cùng trò chuyện và ca hát. Cả hai đều mang thương tổn trong lòng, đều khắc khoải khôn nguôi về mối tình đã qua không trọn vẹn. Âm nhạc trở thành mối nối bền chắc kì lạ giữa hai tâm hồn mong manh đơn độc.

Mà họ lại chẳng yêu nhau.

Trong quán, phim đang chiếu đến đoạn Cô hát cho Anh nghe bản nhạc The Hill cô viết còn dang dở. Không gian tối chật hẹp chỉ có hai người bên phím dương cầm, và giọng hát cô vang lên trong veo, run rẩy như pha lê sắp vỡ. Anh lặng lẽ nghe và ngắm nhìn Cô. Trái tim người ta, lạ đấy, vẫn thổn thức vì những tình ca chẳng dành cho mình. Trong thế giới của Once, âm nhạc là ngôn ngữ kể chuyện, và là cách để các nhân vật giao tiếp với thế giới bên ngoài. Nó trở thành một nhân vật độc lập và hết sức quan trọng trong toàn mạch truyện.  Các ca khúc được lồng ghép tự nhiên vào mỗi phân cảnh, thoạt qua có vẻ ngẫu hứng, nhưng lại thể hiện khả năng biên kịch xuất sắc. Bản thân cuộc hành trình của hai nhân vật chính cũng đầy những sự kiện ngẫu hứng: họ ghé vào một cửa hàng bán nhạc cụ rồi cùng nhau hát lần đầu tiên ; anh chơi nhạc cho cô nghe trên xe buýt ; cuối cùng cả hai tập hợp các nhạc công đường phố khác và cùng ghi âm một đĩa nhạc. Chẳng có một kế hoạch cụ thể nào cả. Quãng thời gian Anh và Cô ở bên nhau là cùng nhau đi qua những bài hát, vậy thôi.


“Này, mai em bay rồi đấy.”

“Anh đến rồi đây.”

Anh vội vã bước vào quán, cười như muốn chuộc lỗi vì đến muộn. Chắc khi đi rồi tôi sẽ nhớ nụ cười của anh. Chắc tôi sẽ nhớ cảm giác mỗi lúc ngẩng lên nhìn thấy anh, và tất cả mọi sự vật xung quanh chúng tôi đều như biến mất. Thế giới này, trong một khoảnh khắc, chỉ cần có hai người là đủ.

Có lẽ một lúc nào đó tôi cũng đã yêu anh.

Giống như Anh và Cô. Có đôi khi, hai cuộc đời xa lạ bỗng cắt ngang nhau; người không quen biết một ngày lại thành thân thuộc và quan trọng vô cùng. Ta đọc được trong nhau sự cô đơn và niềm hi vọng. Ta cảm được niềm vui nỗi buồn, để dìu nhau qua một quãng đường đời ngắn ngủi. Rồi lại chia tay. Có nhau một lần như thế rồi thôi. Bởi vậy, xem phim mới không khỏi nuối tiếc, sao Anh và Cô không thể yêu nhau? Số phận đưa họ đến với nhau làm gì nếu biết chẳng thể nào gắn bó? Người đến với ta không phải để ở lại trong đời, mà chỉ ở lại trong kí ức.


Once là một tác phẩm điện ảnh đặc biệt như thế. Kể cả khi đã biết hết các tình tiết trong phim, bạn vẫn phải xem mới ngấm được cái hay của nó. Câu chuyện của Once giản đơn tới mức nếu chỉ nghe kể lại, chẳng mấy ai thấy thú vị. Chỉ đến khi đắm chìm trong thế giới ấy, lắng nghe những bản nhạc ấy, mới cảm được cái chất “nghệ” phiêu du lãng mạn trên những con đường Ireland cổ kính xinh đẹp, hay nuối tiếc bâng khuâng cho một “mối tình” tưởng như đã chín.

Có lẽ từ ngày mai tôi không được gặp lại anh nữa. Có lẽ một năm sau, anh sẽ chẳng còn quan trọng với tôi như bây giờ. Mười phút nữa thôi, hai chúng tôi sẽ đứng dậy và chia tay nhau.

Anh bảo “Thôi, ngồi lại nghe hết bài này đã rồi về.”

Ai cũng ước gặp được tri kỉ như thế, một lần trong đời.

Rồi cùng nhau, ta đi hết bản nhạc này.

Dạ Ly

30 days of book challenge


Day 1 – Best book you read last year

It was a tough year and I honestly did not have a lot of time to read (what a shame!), but I would give the winner cups to Outliers by Malcolm Gladwell, and Hey Whipple, Squeeze it! by Luke Sullivan. The two book pretty much say a lot about my year huh? It was all about Advertising and how to thrive and stand out. If you’re not working in the industry, then Hey Whipple would not be really on point. (If you are though, have you really NOT read it?). But Outliers is definitely a must-read for everyone. Very entertaining and enlightening! How lucky I badged in my housemate’s room and grabbed any book on her bed.

Day 02 – Books that you’ve read more than 3 times

Harry Potter by J.K. Rowling, the first book and the last book, since one is magical and happy, and the other is dark and tear-jerking as hell. And I think I’ve re-read some parts of Life of Pi (Yann Martel) a lot of times.

Oh, and how can I forget Norwegian wood (Haruki Murakami)? I think I could rehearse many erotic scenes and witty dialogues in my mind lolz.


Day 03 – Your favorite series

Harry Potter, no argument.


Day 04 – Favorite book of your favorite series

I’d go for The Deathly Hallows. The Fire Goblet is a very close runner-up.

Many Harry Potter fans would agree with me on this, I bet.


Day 05 – A book that makes you happy

Ahh, such a touch call. Books make me happy generally, even the ones that make me cry. Do I really have to pick? OK, then here are the best (possibly):

  • Thuong Nho Muoi Hai (Twelve Months of Nostalgia) by Vu Bang. The author wrote it when he was living in Saigon, estranged from his own family in Northern Vietnam. He missed Northern culture so much, and the book perfectly reflected all the love, the hatred and the nostalgia. It just feels like my own heart talking. I had to bring the book with me when I first moved out to Saigon last year, to feel a little bit home.
  •  Harry Potter and The Sorcerer’s Stone. This is the modern fairy tale, no doubt!
  •  De Men phieu luu ki (Adventures of a Cricket) by To Hoai. When the author passed away, I felt like a part of my childhood just died.


Day 06 – A book that makes you sad

The Solitude of Prime Numbers by Paolo Giordano. I read it six, seven years ago, and yet I still can’t shake off the darkness. It is a slow book, and from my own experience I haven’t found many of my friends that have read, or enjoyed it. Sometimes it just feels a little bit too lonely to be in this world.


Day 07 – Most underrated book

I have no clue. I’ve got like two or three candidates here, but they are all mangas, so no.


Day 08 – Most overrated book

The Alchemist by Paulo Coelho. Not that I did not enjoy the book, but I just did not get the hype about it. Like, Hello by Adele is a good song but I don’t see how it’s better than her previous works (and personally I prefered Writings on the wall by Sam Smith, released roughly at the same time). Avatar was an OK movie on many standards, then how the hell did it get so much recognition? Then The Alchemist. Entertaining, maybe. But phenomenal and enlightening, really?

First, about the hidden messages, they are not very hidden in the book to be honest. They are all laid bare right on the surface, right on the words. I’d prefer books that keep me digging a little deeper. Moreover, most of the messages sound too positive and optimistic, which turns the book into some kind of self-help tutorial. Go for it! Dream it! The whole universe will listen! Come on, you know what? Those things may well be true, but only if you’ve shed enough tears and sweats to figure that out for yourself. A book can’t tell you everything about life. You’ve got to find your own treasure, that’s the real story of life.


Day 09 – A book you thought you wouldn’t like but ended up loving

Outliers by Malcolm Gladwell. I did not expect to like any book at that moment actually (you seem to be very ignorant when under depression), but turns out the reading the book was a very pleasant experience.  

Also, Su that ve quang cao (The truths about Advertising) by Thai Quan & Truong Tiep Trung.  Short, solid, witty and funny. You may as well enjoy it even if you’re not in the business.


Day 10 – Favorite classic book

The Great Gatsby, F. Scott Fitzgerald.

And OK, I first read it because I’m a fan of Haruki Murakami, but The Great Gatsby is truly a masterpiece. Trust me I read it twice!


Day 11 – A book you hated

Well well, hate is a strong word. I don’t ever want to use “hate” for books. Uhm, but let’s think. Do I ever hate a book I read? I may say Chinese romance novels, but I’ve never read any of them so I’ve got no credits to say so. May I say I hate all textbooks?

I only had a terrible experience with reading when I tried And then there were none by Agatha Christie. Don’t get me wrong, I loved the novel. It was phenomenal and incredibly clever, but the translation killed all the mood. I literally wanted to scratch out the book because of some stupid Google translation. Still, the story is marvellous. You may have enjoyed the TV series lately, but the book is so further an experience.

So no, I don’t have a book that I hate. In fact, if I hated a book I would’ve stopped right after ten pages. Same treatment for people.


Day 12 – A book you used to love but don’t anymore

I am a faithful, loyal book lover. I don’t dump books I love.


Day 13 – Your favorite writer

Haruki Murakami.

F. Scott Fitzgerald.

Nguyen Huy Thiep.

Vu Bang.

Stephen D. Levitt & Steven J. Dubner.


Day 14 – Favorite book of your favorite writer

This is interesting.

Haruki Murakami – Kafka on the shore. I don’t see the hype about 1Q84 after already getting high with this masterpiece.

F. Scott Fitzgerald – The Great Gatsby. I have not read other books by Fitzgerald to be honest, but they are on my list.

Nguyen Huy Thiep – Khong Co Vua (There is no King) the short story.

Vu Bang – Mon La Mien Nam (Bizarre Foods of the South)

Stephen D. Levitt & Steven J. Dubner – Superfreakonomics   


Day 15 – Favorite male character

OK, this may be awkward. I don’t want to admit it, but my favorite male character comes from an erotic story that I’ve been following. The author of the story is a genius in the way he/she builds up characters, and I am quite obsessed with this particular villain. His name is Lord Arlington from The Rebellious Slave. He’s handsome, gorgeous, smart, powerful, manipulative, mind-controlling, and most importantly crazy sexy,  the alpha male devil that women often fantasize about.

And I beg you, don’t google the story haha.


Day 16 – Favorite female character

Midori from Norwegian wood. Oh my sexy, moon-eyed Midori. Someday I’m gonna find a Toru, and I’d be head over heels in love with him the way Midori was. If we could all live like Midori, life’d be all the more easier.


Day 17 – Favorite quote from your favorite book

“What really knocks me out is a book that, when you’re all done reading it, you wish the author that wrote it was a terrific friend of yours and you could call him up on the phone whenever you felt like it. That doesn’t happen much, though.”

_The Catcher in the Rye, J.D. Salinger_

“I suppose in the end, the whole of life becomes an act of letting go, but what always hurts the most is not taking a moment to say goodbye.”

_Life of Pi, Yann Martel_

Day 18 – A book that disappointed you

The Alchemist, for one. And Kitchen by Banana Yoshimoto. I expected Kitchen to be a dark criminal tale, but it turned out to be a romantic story. Not that it was bad, but quite a bummer for me.


Day 19 – Favorite book turned into a movie

The Great Gatsby the movie is a very good adaptation. Harry Potter is nowhere near the level of the book, but still you can’t get a better cast than the amazing one we had.

Life of Pi, well, I’m not gonna argue with the academy. Of course Lee Ahn did a terrific job picturing the story on the big screen, and yeah, my Richard Parker looks badass.

Day 20 – Favorite romance book

The Girl Who Played Go by Shan Sa. It was brutal and heart-breaking, yet love blossoms in a hopeless place. Love, Lust and Life were portrayed to the best. I did not put the book down even for one minute. It was not romantic by Hollywood standard, but it was truly romantic for me.

Day 21 – Favorite book from your childhood

Chu Bong trong lang Ca (The Goby of the Fish Village). I don’t remember the author, nor can I find this anywhere in the Internet. A very good story though. I’m surprised it’s not more famous.

Day 22 – Favorite book you own

Duh, many of them.
Day 23 – A book you wanted to read for a long time but still haven’t

I want to finish the 1Q84 trilogy but haven’t had the time. And I’m keeping an eye on Conversations with God by Neale Donald Walsch.
Day 24 – A book that you wish more people would’ve read

69 by Ryu Murakami. It’s NOT an erotic book, OK?  It’s just a very, very interesting book that I just don’t happen to know anyone who’s read it.


Day 25 – A character who you can relate to the most

Midori in Norwegian wood. I’m currently in love with a guy just the way Midori is with Toru Watanabe. And just like her, getting naked on the floor with him is *cough* pretty much all I think about.

Other than that I see myself in Holden Caulfield of Catcher in the Rye.


Day 26 – A book that changed your opinion about something

Superfreakonomics. It changed my opinion about pretty much everything, from prostitution to climate change!

(Oh the good old days I read books on Economics!!!)


Day 27 – The most surprising plot twist or ending

The ending of And then there were none by Agatha Christie. Genius!

And Life of Pi has a great and surprising revealing moment, too.


Day 28 – Favorite title

Y tuong nay la cua chung minh (This is our idea) by Huynh Vinh Son. Being a variation of a kid song title, the book name sounds catchy, easy to remember, and absolutely cute. So is the book.


Day 29 – A book everyone hated but you liked

What book does everyone hate? I have no idea.

I may count Hundred years of Solitude (Gabriel Garcia Marquez) as one. Of course, a Nobel novel is in no way universally hated, but my friends used to say they don’t find it very interesting. I had a great time with it though. (I did not get all the metaphors to be honest. I plan to try my luck with it another time).


Day 30 – Your favorite book of all time

Truyen Kieu by Nguyen Du. And I am NOT kidding.

Could Chris Evans be anymore Captain America?

When the Avengers first assembled in 2012, no one really cared about that out-of-time soldier in the old-fashioned, ridiculously tight costume (“Hey Captain, how’d you do it in the bathroom by the way?”). Likewise, to be honest, no one really cared about Chris Evans. In spite of his remarkable good look and sex appeal, and the fact that he had been in the industry for a decade – his filmography varies from superheroes blockbusters Fantastic Four to critically acclaimed director Danny Boyle’s sci-fi flick Sunshine, Evans ranked nearly lowest among his Avengers colleagues in term of recognition. Anyone would assume that not being a household name at the time, Chris Evans would have jumped at the chance to star in one of the highest grossing franchises ever made – seriously, who would turn down a superhero role in the golden age of comic books adaptation? But Evans did. He said no, several times; Marvel had to go the length from contract adjustment, to Robert Downey Jr.’s personal call to talk the young actor into taking Captain America. As much doubt and anxiety as he had, Chris Evans eventually has not regretted his decision to wear the suit and shield. He should not. Didn’t Chris Evans ever notice Captain Rogers and he himself have so much in common?

Chris Evans in a press event
  1. The underdog ego

Captain America started out as a scrawny kid from Brooklyn, who had nothing other than his best friend Bucky, and a strong willingness to do the right thing, carrying the weight of everyone else on his shoulder. Among the Avengers, Captain America was clearly out-of-place – he could not understand most of the reference jokes, not to mention he talked like a grandfather, especially around naughty boy Tony Stark. While the rest of the team are either a mighty god of thunder or a big iron suit shooting missles, Steve Rogers strikes somehow as an outdated science experiment; Stark sarcastically put it “everything special about you comes from bottles.”, and he was not completely wrong. During the epic fight, Cap was struggling not only to fight aliens in New York, but also to prove he deserves a place in the superheroes squad. His underdog days seem to leave so strong a mark that even Steve is not ready to let go.

Steve Rogers in Avengers (2012)
Captain America and Ironman - Avengers (2012)
Captain America and Ironman – Avengers (2012)

Off the set, Chris Evans himself stated that he felt more related to the underdog Steve Rogers than his superhero alter ego. Since he kicked start his career as a high school pin-up boy from Not Another Teen Movie, it’s quite hard to imagine Evans went through a difficult time during his teenage years. Well, he did not, but it wasn’t an easy time either. Growing up for him was “a bumpy road”, and he was not always the eye candy he is now. The insecurity, however, originates more from his own career. Before he was Captain America, people vaguely remember Chris Evans as heartthrob/ troublemaker Human Torch from the not-so-good franchise Fantastic Four long ago. Worse off, they could even show a picture of naked Evans from Not Another Teen Movie, whipped cream on this crotch and a banana up his ass (a moment Evans admitted to be the most embarassing in his entire career).

As hard as it was for Evans to walk around that set naked, by the time he was offered Captain America it was definitely not easier for him to walk around proud of his past works. “I’ve done 20 movies, and I’m proud of only three of them.” After his first breakthrough role in the mentioned teen movie,  Evans landed the lead role in Cellular, the thriller that could have been a big shot. But then again “it did not go anywhere”. That was when Chris Evans bitterly realized starring in a movie “does not mean you have a career”.

Chris Evans in Not Another Teen Movie
Chris Evans in Not Another Teen Movie
Chris Evans in Cellular
Chris Evans in Cellular

It’s not like Evans did not try to diversify his performances, but the right opportunity just did not come. He was in some ways unfairly typecast as the rom-com guy, or comics book adaptation material, not the type serious film directors would choose. In 2006, Evans auditioned for Fracture, in which he would get the chance to star opposite Anthony Hopkins. The audition went great, and Chris Evans even had some discussions with the director; nonetheless Ryan Gosling was finally the one who got picked. (Gosling was a good choice though. It was revealed later that Sir Anthony Hopkins was a huge influence in picking Gosling over other actors). Evans also lost Milk to James Franco. Those two movies, both were well-received, could have totally shifted his career in a whole different direction. Evans had to wait until 2011 for another major break-through, which he was not even sure at the time would be a kick, or would bury his career down to dirt.

The twisted point is that Chris Evans did make good movies, but the things people remembered him in were mostly the ones he was not overly proud of. Take Sunshine for example – Evans cited the film as his best work that unfortunately no one saw. They, instead, hit the cinema to see him in the blue tights of Fantastic Four. Puncture was also a notable revelation of Evans’ true capability and acting range, only that the movie barely made money in the box office. “No one sees my good little movies, man. I would have had a different career if they saw that.” – he laments. Could it be more sad but true? No matter what kind of performance he gave, some people still see him only as a guy in a suit. That’s why Evans had so much doubt when Captain America struck down his career path – he could not afford another bad movie, especially when it’s a movie that big. It was like… Steve Rogers stepping into that transformation machine. It could have destroyed him.

Chris Evans in Sunshine, easily one of his best works so far.
Chris Evans in Sunshine, easily one of his best works so far.
Chris Evans in Captain America: First Avenger
Chris Evans in Captain America: First Avenger
  1. Opposing personalities… not so much

While Steve Rogers is the Boy Scout that could do no wrong, Chris Evans appears to be more of a laid-back, fun-loving guy. Steve wants people to mind their language – Chris could sometimes throw the f-bomb right in the middle of an interview. Steve would respect your privacy distance – Chris would approach people, playfully pinch them, grab their boobs when he’s over excited, and laugh like there’s nothing funnier in the world. The way he talks reminds people of a cheerful grown up Peter Pan, not a well-grounded, mild-mannered soldier.

But when it comes to vulnerability, Chris Evans shows a lot more depth than the happy going guy on the surface. Suffering from anxiety attack, Evans was very unconfortable dealing with the press, which is a part of being an actor. Before taking the role Captain America/Steve Rogers, he seeked help from therapy to prepare himself for the major change in his life style that the franchise would bring about. Yet if we compare his interviews back in 2011 when he was promoting The First Avenger, with recent interviews for  Avengers: Age of Ultron, we see how far Chris Evans has gone, from a nervous actor hiding under his cap, cautiously answering questions, to a more relaxed and funny guy who could even play along with interviewers. tumblr_noi7bq1VPh1tzzd6do5_250 tumblr_noi7bq1VPh1tzzd6do4_250 This nervousness and anxiety are deeply rooted way back when he was in Fantastic Four. Let’s face it: terrible could be a strong word, but those definitely weren’t good movies. And Evans was well aware of that. The franchise opened the door to superstardom, but at the same time took away what he always wanted: the pride of making quality art. The 20-year-old Chris Evans may have been hungry for fame, but at heart he wants to be a serious actor. He signed onto those blockbusters which everyone knows about, and had to go from this press conference to that event to tell people that was a movie worthy of their time – something he deeply did not believe in. That was dishonest. For a guy who was not afraid to frankly admit most of his films suck, sitting in front of the press and telling lies must have been something he would kill to get out of. And didn’t Steve Rogers once say he’s always honest? Chris Evans, pretty much, is, too. CECA

  1. Just a phase of life

Fantastic Four may be bad, but most people would agree Chris Evans actually nailed his part as Johnny Storm. Well, he basically IS Johnny Storm. But Chris Evans has been phenomenal as Captain America, too – he’s made the unimpeachable liberal crusader so believable that fans can’t imagine anyone else in the star and stripes suit. Now, at 33, the actor believes he is growing closer to Captain America – more matured and responsible. Marvel did a great job casting Chris Evans in both franchises – they just kidnap him exactly when he was going through phases of life that perfectly suit the characters.

Chris Evans as Johnny Storm/Human Torch
Chris Evans as Johnny Storm/Human Torch

Chris Evans’ Marvel contract will end roughly around 2018. After that, whether Evans will push his acting career further into the academic area, or choose to halt the acting life to pursue something else, is an open question for him. However great he has been as Captain America, hopefully he will leave the character behind, as maybe he “was meant for more than this”. af99131070eeb427d51b7cb910969af3 Da Ly

[Da Ly’s list] Movies you should’ve watched, but just didn’t

How many movies do you see a year? You may be the one that is first in line at the box office every time a blockbuster is out, or, your laptop could be just stuffed with illegal flicks from The Pirate Bay (the site is not dead by the way. God bless us outlaws!), or your home DVD collection could be hell of a pride. But let’s face it, there are more movies than you can ever see. More than WE can ever see. Thus we now rely on the critics, the IMDb, Rotten Tomatoes and tons of tweets and facebook comments to help decide which movie is gonna be a three hour torture, and which one is just totally worth a shot. Well, they do help. Still, there are gems you could hardly find among all those shiny high-budget studio works  – the silence that you have to really pay attention to perceive among all the squeaky sounds. Here is a list of movies I believe you should come pick up and start to enjoy, as they simply did not find a way to approach you before.

  1. Half Nelson

(A film by Ryan Fleck, starring Ryan Gosling, Shareeka Epps)

Ryan Gosling’s most critically acclaimed performance to date is, surprisingly, in an independent movie that easily was one of his least successful ones in term of box office. That is not necessarily a problem though: Half Nelson earned Ryan Gosling an Academy nomination for Best actor in a leading role that year. Portraying an inspiring middle school teacher slash basketball coach, who at the same time was struggling with his own drug addiction, Gosling totally pulled off a unique kind of protagonist: vulnerable, problamatic, unstable, very flawed, but likeable. If you have seen him as no more than a “photoshopped body” or just that guy from The Notebook, well, you’d be in awe. This kind of role explains why Gosling, being Hollywood’s hottest sex symbol, garners respect and credits from the critics. half-nelson

  1. Vertical Rays of the Sun

(A film by Tran Anh Hung, starring Tran Nu Yen Khe, Nhu Quynh, Le Khanh)

Tran Anh Hung is the director that would make you say “He’s truly an artist.” His movies are simply works of art. Beautifully capturing the beckoning summer of Hanoi, Tran Anh Hung’s Vertical Rays is a magnificient and vibrant painting of the ancient city’s lifestyle and people, where their love, their hope and despair seem to melt into the sunlights that are embracing them. Trinh Cong Son’s music adds a sense of nostalgia to the movie that no other music could have done that perfectly. grFd2ksxPxLNEnV6E4KJv5DIMss

  1. Transamerica

(A film by Duncan Tucker, starring Fecility Huffman, Kevin Zegers)

Weird, funny and witty, Transamerica finds an amazing way to wrap its sensitive theme and heartbreaking incidents inside a comedy. A comedy about LGBT sounds like it would end up a sexist and offensive cliché, but Transamerica proves that it could go far in portraying dramas in a very pleasant way. The movie centered around Bree Osbourne, a man that is going through the last stage of turning into a woman; he later finds out he had a son with a girl he dated long ago, and the boy is now an orphan, lurking around corners prostituing. Through the course of the movie, the chemistry between the awkward father-son pair is the thing that makes this film astoundingly memorable. TRANSAMERICA, Kevin Zegers, Felicity Huffman, 2005, ©IFC Films

  1. Sunshine

(A film by Danny Boyle, starring Cillian Murphy, Chris Evans)

High-functioning addicts seem to be a creative mine for film makers, since there are many layers to explore about the character. Years after Gosling’s Half Nelson, Chris Evans took the role in movie Puncture as Mike Weiss, also an addict struggling in his profession as a lawyer. Evans’ performance also was a pleasantly surprising revelation of his true talent, and that he’s so much more than a teen flicks hottie, or comics book superheroes. Mike Weiss could be considered Evans’ best acting so far, but it is still second to his best, though very little known, work in Danny Boyle’s Sunshine. Released before the director’s big Oscar hit Slumdog Millionaire, this sci-fi movie did not gain as much recognition as it truly deserved, though it is regarded by many film bugs as Danny Boyle’s best work, and even one of the best sci-fi movies ever made. It is about a crew of seven astronauts with a critical mission whose result would end or save the world: reactivate the then dying Sun with a nuclear bomb. Many twists and dramatic turns happen during two hours of the movie, including situations that challenge humanity and compassion, which perfectly reflect human psychology and inner thirst. If you think Interstella was great, well, it was, but you just have not seen Sunshine. sunshine460

  1. Zodiac

(A film by David Fincher, starring Jake Gyllenhaal, Robert Downey Jr., Mark Ruffalo)

Did you see the names of the stars? Before making blockbusters, Downey had always been the apple in the critics’ eyes. He is just a genius. Zodiac is a thriller based on a true story, the kind of movies that would give you goosebumps and haunt you long after seeing it. The fact that it did not become a big hit as it should have simply just makes people who have seen it feel more proud “I’ve seen it. It was awesome. You just don’t know.” zodiac

  1. The Place Beyond the Pines

(A film by Derek Cianfrance, starring Ryan Gosling, Eva Mendes, Bradley Cooper)

Gosling and Cooper packed into one movie – do I hear the world swooning? Well, Gosling was steamingly hot in a very James Dean kind of way, but apparently his role is not supposed to be the perfect man, and so is Cooper’s character. Shaking up the cinematic doldrums of early spring, The Place Beyond The Pines is an epic film centered on pivotal moments in the lives of the working-class who “wake up every morning and go to bed each night with the same question hanging over their heads: how are they going to make ends meet?” Derek Cianfrance seems to know well how to touch greatness with this theme, since his devastating drama Blue Valentine, also a collaboration with Gosling, was a sad and heart-breaking song about working people, too. x950 Dạ Ly