La La La La Land

Warning: This review contains spoilers.

 

“Here’s to the fools who dream”

Facebook có trò gửi thông báo “Ngày này năm trước” cũng hay. Xem lại những bài đăng cũ, có nhiều chuyện không nhớ mình từng làm. Cũng có những chuyện không tin nổi mình đã từng quên.

Nhớ nhớ quên quên có khi chỉ như trò xổ số. Có những kí ức quan trọng, nhưng êm đềm tới mức văng đâu đó bên lề trí nhớ mình. Nó không cồn lên. Nó lặng lẽ ngủ vùi. Nó không đòi hỏi sự nhớ thương. Đến lúc ai đó nhắc nhớ lại mới thảng thốt, ủa, sao quên được chuyện đó vậy? Tim nhói đau một khắc, thấy nôn nao xa xót sao đó, lại để một bóng hình từng thân thương, một kí ức từng quan trọng như thế rơi vào dĩ vãng.

Một chuyện tình đẹp chẳng hạn.

la-la-land-goslingstone-0

Tôi đã nghĩ về những điều đó khi xem xong La La Land. Khi Mia bước chân vào quán bar và nhìn thấy biển hiệu Seb’s, giống hệt mảnh giấy cô để lại cho Sebastian, từ nốt nhạc thay dấu phẩy cho đến nét chữ, có lẽ cô cũng tự hỏi “Tại sao mình có thể quên được?”. Sao cô có thể quên sự lạc quan và nồng nhiệt của Sebastian mỗi khi nói về câu lạc bộ nhạc swing, hay khi động viên cô? Sao cô lại quên từng góc đường trên “thành phố những vì sao” này đều có dấu chân anh và cô từng bên nhau? Sao cô quên bản nhạc anh chơi trong lần đầu họ chạm mặt? Còn Sebastian, có lẽ anh không nghĩ sẽ còn gặp lại Mia. Anh đã quen với việc bước qua góc phố có khuôn mặt cô, giờ là minh tinh màn bạc, được vẽ rất lớn ở đó. Giống như với Mia, kí ức về tình yêu của họ lặng lẽ ngủ yên trong anh, để mặc cho cuộc đời cuốn cả hai đi.

Ngày qua ngày ta chẳng nghĩ về nhau nữa. Cho tới khi mắt lại chạm nhau.

La La Land, thoạt nhìn là một chuyện tình lãng mạn giữa anh nhạc công Sebastian và cô gái pha cà phê ôm mộng diễn viên Mia. Nhưng trái với sự mong đợi của mọi người về một tình yêu kết thúc viên mãn, bộ phim thực ra là câu chuyện về những ước mơ. La La Land là một tên gọi khác của Los Angeles, đồng thời cũng ám chỉ mảnh đất dành cho những kẻ mộng mơ, tìm kiếm nơi nương náu giữa cuộc đời vốn quá khốc liệt cho tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm. Bản thân những người tham gia làm phim cũng mang rất nhiều tâm sự và những từng trải của họ vào câu chuyện tình Mia – Sebastian. Damien Chazelle bắt đầu viết kịch bản La La Land khi còn đang học ở Harvard, vào thời điểm mà “làm phim Hollywood” vẫn còn là ước mơ xa vời. Bản thân anh từng ôm mộng làm tay trống trong dàn nhạc Jazz từ thuở trung học, nhưng lại rớt hết lần này tới lần khác. Emma Stone (vai Mia) và Ryan Gosling (vai Sebastian) cũng không lạ gì những khó khăn khi làm diễn viên. Những lần thử vai bị từ chối ngay sau một câu thoại, hay bị cắt ngang vì đạo diễn muốn ăn trưa hoặc nghe điện thoại, hay thất bại năm lần bảy lượt mới có một vai diễn nhỏ,… tất cả đều được lấy cảm hứng từ những chia sẻ của hai diễn viên chính. La La Land là mảnh đất để những khát khao của họ được thể nghiệm qua từng khung hình tuyệt đẹp, qua những bản nhạc và điệu nhảy say mê, cuốn người xem vào không gian điện ảnh cổ điển mà rất lâu rồi mới thấy lại trong một bộ phim Hollywood. Phim không phải câu chuyện về một tình yêu không sống qua nổi thử thách của cuộc sống, mà là câu chuyện về hai ước mơ quá lớn để nhét vừa một tình yêu.

la-la-land-trailer1-screen1

Nhiều người bước ra khỏi rạp phim và khóc. Có lẽ vì bản nhạc tuyệt đẹp giữa Mia và Sebastian đã không chơi được đến nốt cuối cùng. Có lẽ bởi trong những phút ngắn ngủi ngồi nghe Sebastian chơi lại bản nhạc ấy, Mia lại mơ về cuộc sống có anh, về những lần “giá như” đã chẳng xảy ra: giá như anh hôn cô ngay lần đầu tiên họ gặp; giá như vở kịch độc diễn năm nào thành công rực rỡ, và có Sebastian ở đó; giá như anh theo cô tới Paris, và chơi nhạc Jazz ở thành phố nghệ thuật ấy, trong khi cô theo đuổi ước mơ diễn viên; giá như họ lấy nhau và rồi sống hạnh phúc… giá như. Nhưng những cột mốc trong mối quan hệ của hai người đã chẳng hề giống giấc mơ của Mia. Sebastian ở lại Los Angeles. Anh đạt được ước mơ của anh. Cô cũng vậy. Nhưng họ không được ở bên nhau.

lalaland0

Người ta khóc không phải vì cái kết buồn, mà vì nó quá thật. Vì cái nắm tay này đây rồi sẽ chỉ là cảm giác mơ hồ trên làn da. Rồi người ngồi bên mình đây biết đâu sẽ có một cuộc sống khác chẳng có mình trong đó. Người đến với ta đúng là người ta hằng tìm kiếm, nhưng sai thời điểm, thì tới ngã rẽ cũng sẽ buông tay thôi.

 

“Em sẽ luôn yêu anh.”

“Anh cũng vậy.”

Mia và Sebastian chia tay rất nhẹ nhàng. Thậm chí, ngay cả khi nói những lời đó, họ không nghĩ là chia tay. Họ không thấy rằng khi ước mơ dần thành hình, thì tình yêu đang dần trôi xa khỏi họ. Họ không nghĩ rằng người đang ngồi trước mặt mình đây rồi sẽ chỉ là kí ức.

Và kí ức tuyệt đẹp này, tình yêu đầy đam mê này, cũng sẽ chỉ là một kí ức để rơi vào quên lãng mà thôi.

“City of stars

Are you shining just for me?

City of stars

You’ve never shined so brightly.”

la-la-land-watching-04-videosixteenbyninejumbo1600

 

1/2017

Dạ Ly

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s