Tình yêu kéo dài ba năm

"Mối tình của chúng ta đẹp vì nó là bất khả.”

Vừa bước ra một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc, Marc Marronier phán một câu xanh rờn:

“Không có tình yêu hạnh phúc.”

Hừm, Marronier là kẻ nào mà dám quay lưng lại với giá trị cổ xưa nhất trên đời của nhân loại? Yêu mà không hạnh phúc thì con người tồn tại làm quái gì cơ chứ – nhiều tín đồ của thứ chất gây nghiện mang tên mỹ miều tình yêu sẽ không ngại ném đá Marronier. Nhưng gã cũng có lý lẽ của gã: để hạnh phúc người ta cần cảm giác an toàn; nhưng để tiếp tục yêu người ta phải cảm thấy không an toàn. Nghĩa là muốn hạnh phúc thì đừng yêu.

“Yêu là chết ở trong lòng một ít” cơ mà!

Thôi được rồi, để tôi giới thiệu Marc Marronier đã. Gã là một tay ăn chơi đàng điếm có tiếng ở Paris. Sống bằng nghề tiệc tùng và viết bài giới thiệu những lạc thú của giới thượng lưu, Marronier chẳng có cớ gì để không đắm chìm hưởng thụ những cuộc hội hè ăn chơi bất tận. Sau nhiều năm theo đuổi các cô gái chân dài xinh đẹp, hắn cuối cùng cũng chịu đóng ván vào thuyền, kết hôn với Anne – người phụ nữ đẹp nhất mà hắn biết – và đời hắn tưởng như không thể mỹ mãn hơn.

Chỉ có điều, tình yêu của hai người chết dần ngay sau kì trăng mật. Vì những lý do mà Marronier chưa chắc tới giờ gã đã hiểu.

Tệ hơn nữa, Alice bỗng dưng lại xuất hiện trong đời gã.

 

ALP3DN15

Marc Marronier là nhân vật chính trong tác phẩm Tình yêu kéo dài ba năm của nhà văn Pháp Frédéric Beigbeder. Beigbeder dường như đã xây dựng nên Marronier dựa trên nguyên mẫu là chính mình – một nhà văn, nhà sản xuất truyền hình nổi tiếng, và tay chơi có hạng. Sinh trưởng trong một gia đình danh giá, Beigbedder sớm tiếp xúc với những giá trị văn hoá thượng lưu của Pháp. Ông cũng từng có một sự nghiệp Quảng cáo khá lừng lẫy. Tất cả cho tác giả những trải nghiệm phong phú về cuộc đời; thế giới quan của ông rộng mở phóng khoáng, hình thành nên giọng văn mỉa mai châm biếm, lại dí dỏm nghênh ngang rất hiếm gặp trong các tiểu thuyết tình cảm. Beigbeder viết nên cuốn sách diễm tình “Tình yêu kéo dài ba năm” bằng miệng lưỡi một kẻ bất cần chẳng còn chút niềm tin nào vào tình yêu, nhưng cuối cùng lại say đắm trong lưới tình đến không thoát ra nổi – một tâm hồn lãng mạn, nghệ sĩ và thăng hoa tới tận cùng.

 

Cái chuyện tình yêu chỉ kéo dài ba năm là như thế này:

“Tình yêu có một năm say mê, một năm dịu ngọt, còn một năm thì chán phè.” Chạm đến ngưỡng này, người ta hoặc là có con cho thêm lý do ở lại, hoặc là chia tay. Marc Marronier trong một cơn chán chường tột đỉnh đã quyết định tin cái thuyết ấy. Vì nó cũng đúng quá cơ; có cả nghiên cứu, số liệu chứng minh hẳn hoi: cứ ba cặp đôi ở Paris thì có một cặp chia tay sau ba năm hẹn hò; phần lớn các vụ ly hôn cũng diễn ra trong năm thứ tư của cuộc hôn nhân. Tình yêu, dưới cái nhìn trần trụi của khoa học, chỉ là hiện tượng cơ thể giải phóng hàng loạt các chất gây cảm giác đê mê, hoan lạc. Yêu một người là “nghiện” người đó theo đúng nghĩa – bởi oxytocin trong cơ thể khiến ta khao khát được ở bên cạnh họ, giống hệt cảm giác của một con nghiện ma tuý đang lên cơn. Sau khoảng ba năm, các chất “yêu” bão hoà dần. Ta hết yêu.

Chết thật!

Khoa học đến thế cơ mà. Bằng chứng rành rành ra đó, tình yêu không thể đi qua lời nguyền “ba năm”. Người ta có thể vẫn ở bên nhau, nhưng không còn là vì yêu nhau nữa. Marc Marronier đã lấy cuộc đời mình ra để thử nghiệm, để chứng minh, và rồi nhận ra điều ngược lại.

 

Alice xuất hiện làm đảo lộn cuộc đời Marronier. Hắn chú ý đến Alice ngay từ cái nhìn đầu tiên – dáng vẻ nóng bỏng không cưỡng lại nổi của nàng như một thứ “chất kích dục tự nhiên”, khiến Marc ngay lập tức khao khát. Những mối tình của hắn, từ trước đến nay, đều bắt đầu từ cảm xúc da thịt. Nó có thể trái ý những người đoan chính muốn tin rằng tình yêu là sự giao hoà của hai tâm hồn thuần khiết, còn thứ rung động nhục cảm như Marc dành cho Alice thì không phải tình yêu đích thực. Kệ đi, mỗi người có một kiểu cảm nhận yêu khác nhau. Với Marc, hắn lúc đầu còn chẳng nghĩ mình yêu. Hắn chỉ đơn giản là muốn ngủ với Alice. Muốn ở bên cạnh Alice. Muốn gặp Alice. Muốn có được một giọng cười, một cái nhìn, một chút nhớ nhung của Alice. Muốn được đọc dù chỉ là một dòng trả lời thư của nàng. Muốn là một phần trong cuộc đời nàng. Gã yêu từ lúc nào chẳng hay.

À, mà quên nói, Alice lại đang có chồng. Và nàng chẳng có ý định ly hôn.

 

Ngay từ đầu, mối tình này của Marc đã là vô vọng. Như cách tác giả diễn giải ở chương đầu tiên, tình yêu là một trận chiến thua từ trước. Khác với Marc Marronier đã chia tay vợ, Alice không thấy cần thiết phải bỏ chồng. Nàng cũng chẳng quá vồ vập trong quan hệ với Marronier. Nàng ban cho hắn tình yêu kiểu nhỏ giọt, gặp nhau thì lao vào say đắm, nhưng xa rồi là nàng chẳng trả lời lấy một dòng thư. Có lẽ bởi Alice lý trí hơn Marronier. Alice vừa muốn sự an toàn hạnh phúc bên chồng, lại vẫn thích hưởng thụ cảm giác phiêu lưu tình ái với Marc. Nàng chẳng mất gì. Chỉ có mình Marronier khổ sở vì yêu đơn phương. Trên đời có ai ngốc hơn những kẻ đang yêu đơn phương. Cũng chẳng có ai cảm nhận được tình yêu tới tận cùng như họ – khi chỉ có mình họ chờn vờn với một tình yêu không được thừa nhận, với chuỗi suy nghĩ ám ảnh không dứt về người họ không thể có.

“Yêu là như thế đấy: một cơn đau bụng với phương thuốc duy nhất, đó là em.”

 

***

 

Tình yêu kéo dài ba năm kể chuyện yêu rất trần trụi, ngôn ngữ có thể sẽ gây sốc cho những người vốn quen đọc giọng văn lãng mạn như Nicolas Sparks hay Marc Levy. Beigbeder đã viết về tình yêu vừa như mỉa mai bỡn cợt, vừa như triết lý nhân sinh. Ông đã cho những kẻ đang yêu một không gian để điên cuồng cùng những cảm xúc của họ, để được yêu mà không bị phán xét, để cuối cùng từ bỏ tất cả mọi thứ, kể cả niềm tin đã cũ hay sự an toàn, để giành lấy hạnh phúc chênh vênh bên người họ thật sự yêu. Không có những cuộc hẹn lãng mạn hay những tình tiết làm màu thường thấy trong tiểu thuyết tình cảm, Beigbeder viết về tình yêu thô ráp và chân thực. Toàn bộ cuốn sách dường như chỉ có Marc Marronier và cái thế giới tâm tưởng của hắn, cùng tình yêu dành cho Alice. Alice trở thành cả thế giới đối với Marc.

Thôi được rồi, ai mà quan tâm tình yêu kéo dài bao lâu? Trong lúc này đây, lúc hai kẻ yêu nhau được ở bên nhau, thì thế giới này chỉ cần có hai người là đủ.

Đơn giản thế thôi.

6/2016

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s