[Series Thời Trẻ Trâu] Phần 3 – Chú chó con năm ấy

Phần 1 - Con gà gáy le te
Phần 2 - Đệ tử của Thùy Ninh

Tô và Cún hay nằm dưới gầm ghế trong phòng khách nhà Thùy Ninh. Mỗi lần sang chơi, tôi phải cúi xuống, ngó vào đó để chào hai đứa chúng nó. Cún lười nhác nhấc cái đầu xù ra khỏi thân hình ngập lông trắng, đánh mắt nhìn tôi khinh bỉ; đôi khi nó còn sủa vài phát làm hàng, rồi lại co người vào ngủ tiếp. Thùy Ninh bảo với tôi Cún có khi bị một con mèo nhập vào “Chó thường quấn người. Nhưng con móm này nó chỉ quấn cái thân nó thôi. Giống bọn mèo ấy.” Như mọi khi, Thùy Ninh nói gì tôi cũng cho là đúng. Dù nhà tôi có nuôi một con mèo, nhưng nó luôn bận rộn công vụ bên ngoài nên cũng chẳng mấy khi cho tôi bế; thành thử hồi đó tôi nghĩ bọn mèo đúng là đáng ghét thật. Tô thì thân thiện hơn một chút. Nó ngẩng đầu lên cho tôi gãi cổ; khi đã được gãi chán chê nó mới lồm cồm bò ra khỏi ghế, rảo bước vòng vòng quanh người và phe phẩy cái đuôi vào mặt tôi. Tôi nghĩ nó hiểu rõ chúng tôi chỉ bằng tuổi nhau, cho nên khác với thái độ thuần phục, hết sức khiêm nhường với chị Ninh, nó chơi với tôi một cách kẻ cả, thoải mái nhưng không xu nịnh.

IMG_6280
Tô và Cún hay nằm dưới gầm ghế trong phòng khách nhà Thùy Ninh. Mỗi lần sang chơi, tôi phải cúi xuống, ngó vào đó để chào hai đứa chúng nó.

Tô và Cún đã có với nhau vài lứa con. Mỗi lần Cún đẻ tôi đều sang thăm nó và đàn chó con chưa mở mắt. Chúng nằm ríu rít một đám đỏ hỏn trong ổ, đầu rúc vào bụng mẹ; trong khi Tô nằm gần đó, cuộn mình lại gối đầu trên cái đuôi dài của nó mà im lặng ngắm nhìn. Khoảng một tuần nữa thì những đứa con ấy sẽ chẳng còn đứa nào ở lại; chúng đều được những gia đình khác đem về nuôi, mà chúng tôi chẳng bao giờ biết là gia đình nào. Cũng có một vài trường hợp đặc biệt chúng tôi biết rõ chú chó con được đưa đi đâu. Chẳng hạn như Sim, con chó ở bên nhà chị Xuân vốn là con của Tô và Cún. Trông nó giống hệt Tô, chỉ có lông ngắn hơn và sáng màu hơn một chút. Nhà chị Xuân ở sát vách nhà tôi, rất rộng và có cây doi cao ở ngoài cổng. Bố chị làm thợ mộc. Không biết bằng cách nào mà nhà chị vẫn nuôi được lợn ở giữa thành phố – cái này thì bố mẹ tôi chẳng thích chút nào. Đơn giản là vì cái chuồng lợn ấy, nó ở ngay vị trí giáp với nhà tôi. Mỗi ngày dàn đồng ca ụt ịt bên kia tường đều ca bài đòi ăn vài bận mà chúng tôi nghe rõ mồn một. Nhưng, ái chà, đó là một câu chuyện dài.

Biết chẳng chơi với tụi chó con được bao lâu nên chúng tôi cố gắng ở bên chúng nó nhiều nhất có thể trong những ngày thế này. Lứa năm nay của Cún có năm con: hai trắng tuyền, một vàng tuyền, một vàng pha trắng và một chú xám ghi. Chú Năm bảo là chẳng biết tại sao con này lại sinh ra màu xỉn như thế, trong khi bố mẹ nó đều rực rỡ thế kia cơ mà. Nhưng đó không phải là khác biệt duy nhất của Xám Ghi. Một buổi sáng nọ, Thùy Ninh chui vào tận giường ngủ để dựng tôi dậy – lũ chó con đã mở mắt. Sự kiện quan trọng này chúng tôi lúc nào cũng rất mong chờ.

IMG_6278
Lứa năm nay của Cún có năm con…

Lũ cún con nằm xếp hàng trong ổ, rồi không mấy chốc mà lăn qua lăn lại chẳng ra hàng lối gì nữa. Tụi nó hấp háy đôi hạt mắt đen láy nhìn Thùy Ninh và tôi. Rồi có lẽ thấy tụi tôi chẳng thú vị lắm, chúng nó quay sang bú tí mẹ. Bốn cục lông cứ lúc nhúc va vào nhau, rồi dẫm lên nhau, đạp vào mặt nhau rồi lại ngã lăn quay ra. Chỉ có cục Xám Ghi là nằm im thít. Mắt nó vẫn nhắm nghiền. Tôi dí ngón tay vào bụng nó thì nó lấy chân đạp ra, rồi cựa mình xoay sang bên kia. Chú Năm lo lắng lại gần ôm Xám Ghi lên và vạch mắt nó ra. Một màng trắng đục phủ lên hai hạt mắt của nó. Chị Ninh bụm miệng lại, ngước mắt lên lo lắng nhìn chú Năm. Chú thở dài đánh sượt.

“Nó bị mù mắt rồi.”

Chúng tôi buồn suốt từ ngày hôm đó. Vài ngày sau, một vài người đến mang hai Trắng Muốt và một Vàng Ươm đi, chỉ còn lại Pha và Xám Ghi. Tôi hỏi Thùy Ninh liệu có ai đón Xám Ghi về nuôi không; chị bảo, nếu không có thì nó sẽ ở lại với chị. Dù vậy, cả hai chúng tôi đều biết chú Năm không muốn nuôi thêm chó ngoài Tô và Cún. Nhưng có ai sẽ đem Xám Ghi yếu ớt và bị mù về chứ?

“Hay em xin mẹ cho nuôi nhỉ?” – tôi hỏi Thùy Ninh.

“Thế thì con mèo nhà em ăn thịt nó mất.” – chị nhăn mặt. Thật lòng tôi nghĩ chị nói có lý. Tôi thật chẳng nỡ để Xám Ghi ở cạnh con mèo đầu gấu nhà mình.

Đến cuối tuần thì có thêm một người đến hỏi mua chó. Cô ấy cao và gầy đét, tóc xoăn tò đùng cuồn cuộn ở trên đầu, còn dưới lưng thì trải dài cái đuôi tóc thưa thớt,  ngoe nguẩy như đuôi cá. Cô xuống ổ của Pha và Xám Ghi, bế từng con một lên ngắm nghía tỉ mẩn, vạch cả lông ra để kiểm tra. Hai nhóc bị ghì chặt trong bàn tay cô thì cố giãy giụa, kêu lên những tiếng “o e, o e” yếu ớt, nhưng cô không chịu nới lỏng tay ra một chút nào. Rồi cô vạch mắt Xám Ghi ra, tặc lưỡi một cái:

“Ôi dào. Con này mù thì ai thèm lấy.”

Tôi giận dữ đến không nói lên lời, chỉ ngồi trên ghế nhìn cô chằm chằm. Ở bên cạnh tôi, có lẽ Thùy Ninh cũng đang lên cơn kiến lửa, bởi mắt chị to hơn, đen hơn, mặt đỏ phừng và môi thì bặm lại. Tức thì chị kéo tay tôi ra ngoài cổng.

“Không thể để cho cô ấy mang Pha đi được!” – Thùy Ninh tức giận nói, nước mắt đã trực trào ra.

“Đúng thế. Cô ấy là người xấu!” – tôi đệm thêm vào. Nhưng mà phải làm sao? Ở trong nhà, cô Tóc Ngoe đã bắt đầu thương thảo giá với chú Năm. Tôi nhìn Thùy Ninh, rồi lại nhìn bụi cây hoa giấy lòa xòa phía trên đầu. Nhà Thùy Ninh có giàn hoa giấy đẹp nhất thế giới; nó thả trên sân tầng hai xuống, phủ kín một mảng trời hồng rực. Có lần tôi hứng chí nắm cả cành hoa ấy trong tay thì mới đau đớn phát hiện ra cành cây chi chít những gai…

“Gai… Chị ơi, nếu mình đâm thủng lốp của cô ấy thì sao? Cô ấy sẽ không về được nhà!!!”

Nói xong thì tôi hơi hối hận. Tôi nghĩ đâm thủng lốp xe có hơi xấu tính. Nhưng Thùy Ninh thì thích ý tưởng ấy ngay lập tức. Chị nắm chặt hai vai tôi mà lắc:

“Quá đúng! Phải nhanh đi kiếm cái gai nào nhọn nhọn… không… để chị xem… đinh! Nhà chị có cả đống đinh!”

“Nhưng mà… thế thì có khác gì mình rải đinh?”

“Vớ vẩn. Khác chứ! Cô ấy là người xấu!”

Tôi gật đầu lia lịa. Ờ, cô ấy là người xấu ! Trước mắt là không thể để cô ấy mang Pha đi được, nhất là sau khi đã nói Xám Ghi tội nghiệp của chúng tôi như thế.

Thùy Ninh nhanh chóng lục được ở đâu đó trong nhà một cái đinh to tổ vật. Chị run run tay giơ nó lên cho tôi xem, mắt rực lửa căm hờn như thể tôi và chị ấy đang làm nhiệm vụ cứu rỗi cả vũ trụ. Tôi gật đầu (mà tôi tin là mặt mình lúc ấy cũng đầy quyết tâm, hệt như một chiến binh thủy thủ trước mỗi trận đấu) «Bắt đầu thôi.» Nhưng ngay khi chúng tôi vừa chạm cái đinh vào lốp xe thì tiếng chó sủa inh ỏi trong nhà thu hút sự chú ý của hai đứa. Chúng tôi chạy vội vào nhà thì thấy một cảnh tượng náo loạn ở chỗ ổ nằm của Cún và các con. Cún, lần đầu tiên kể từ khi sinh, tôi thấy nó nhấc mông dậy, đang cố vươn mình trên bốn chân ngắn cũn, gân cổ lên sủa với cái giọng đanh đá nhất mà nó có. Tô thì vừa sủa ầm ĩ, vừa thi thoảng đệm thêm một tiếng tru. Cả hai đứa nó như chỉ trực lao vào chân của cô Tóc Ngoe. Cô ta sợ hãi ôm ghì lấy Pha mà định bỏ chạy, nhưng Tô đã chặn ngay trước mặt. Chú Năm mặt đỏ gay lên mà quát tháo hai con chó, nhưng chúng nó càng sủa tợn. Tôi và Thùy Ninh thấy vẻ mặt tái mét của Tóc Ngoe thì lại khoái tợn. Chúng tôi cũng xếp hàng ngang với Tô, giang cả hai tay ra mà bảo :

«Cô để Pha lại đấy. Chúng cháu không bán cho cô đâu.»

IMG_6279
Cô ta sợ hãi ôm ghì lấy Pha mà định bỏ chạy, nhưng Tô đã chặn ngay trước mặt.

Chú Năm hét lên :

«Hai đứa làm gì đấy ? Ra cho cô đi về ! »

« Không. Con không cho cô ấy mang Pha đi đâu !!! Con ghét cô ấy !!! » – Thùy Ninh hét lên. Rồi chị òa khóc. Tôi thấy tình hình hỗn loạn nên cũng òa khóc theo. Cứ theo kinh nghiệm ăn vạ của tôi thì khóc lúc nào cũng được lợi cả.

Cuối cùng thì cô Tóc Ngoe bỏ cuộc, ngúng nguẩy đi về. Chú Năm có lẽ cũng giận dữ lắm vì mất mặt với khách, nhưng không mắng gì chúng tôi nữa. Tôi và Thùy Ninh đặt Pha trở lại nằm cạnh bên Xám Ghi. Cún liếm lên đầu hai đứa thật dịu dàng.

Những người lớn xấu tính thì không xứng đáng với hai chú cún con của chúng tôi. Chắc chắn là như thế.

***

Hai ba ngày sau, một cô giáo dạy cùng trường với mẹ tôi tới xin Pha về nuôi. Lần này thì Tô và Cún hiền hòa để cô bế thằng nhóc đi. Cún nhìn theo cô một lúc, rồi quay lại liếm đầu Xám Ghi. Chỉ còn lại Xám Ghi thôi. Chúng tôi không muốn nó đi. Chúng tôi cũng không chắc có ai sẽ chịu nhận nuôi nó không nữa. Một ngày, Thùy Ninh và tôi ôm Xám Ghi dạo quanh xóm. Nó ngả đầu vào vai Thùy Ninh, mắt nhắm nghiền lại. Khi tôi vuốt ve đầu nó, nó rên khe khẽ. Gần đây nó rất hay rên như vậy. Thùy Ninh bảo với tôi rằng có lẽ nó đòi được ra ngoài thay vì suốt ngày phải nằm trong ổ – thế nên chúng tôi mới ôm nó đi như thế này. Chúng tôi bế Xám Ghi ra sân triển lãm và đặt nó lên trên sân khấu nhỏ. Nó bước loạng quạng một lúc ; rồi khi quen chân, nó chạy hết từ góc nọ đến góc kia khiến Thùy Ninh và tôi phải vất vả giữ cho nó không chạy ra khỏi sân khấu. Trong ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua góc chúng tôi hôm ấy, lông của Xám Ghi sáng rực lên đẹp lạ lùng. Nó liếm lấy tay chúng tôi rồi nằm gọn trở lại trong vòng tay Thùy Ninh. Đầu gối lên vai. Nó ngủ im lìm.

IMG_6277
Trong ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua góc chúng tôi hôm ấy, lông của Xám Ghi sáng rực lên đẹp lạ lùng.

Sáng hôm sau, bố bảo tôi Xám Ghi đã có người nhận nuôi rồi. Tôi bật ngay dậy mà hỏi :

«Ai thế ? Ai thế hả bố?»

« Ờ… chú Năm bảo là một cô ở triển lãm thích nó lắm nên nhận về rồi.»

« Chắc là do hôm qua con với chị Ninh đưa nó đi chơi ở triển lãm nên cô ấy nhìn thẩy rồi. »

« Chắc vậy đấy. » – Bố gật gật đầu với tôi. Chiều hôm ấy khi Thùy Ninh đi học về, tôi và chị đã chạy ra ôm chầm lấy nhau. Chúng tôi mừng không kể xiết khi có người yêu thương Xám Ghi mà mang nó về nuôi như thế. Chúng tôi không biết một điều, là đôi khi người lớn sẽ nói dối trẻ con, bởi sự thật có lẽ quá khó khăn đối với những đứa trẻ. Đợt đó Xám Ghi bị ốm ngay từ lúc mới sinh. Buổi đêm hôm chúng tôi đưa nó đi chơi, Xám Ghi cứ nằm ngủ mãi… Nó chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Chú Năm và cô Ngọc giữ kín điều ấy với cả Thùy Ninh. Mãi sau này chúng tôi mới biết do chị Thùy Dương lỡ nói ra.

Tôi thì chỉ nhớ Xám Ghi đã ngủ an yên trên vai Thùy Ninh. Có lẽ lúc này ở đâu đó, nó cũng đang đánh một giấc ngon lành. Vậy thôi.

IMG_6276

(Còn tiếp)

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s