Deep Mirror (Phần 5 – Trong sâu thẳm con người nghĩ gì?)

Các phần trước của truyện này:
1. "Mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà"
2. Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái
3. Hai thằng bé 
4. Hình nhân trong gương 

Cuối cùng thì thằng Nhiên cũng chịu ra ngoài. Kể từ chuyện ầm ĩ đêm hôm nọ, nó rúc trong phòng suốt một tuần không dám ra ngoài. Nó thậm chí còn chui hẳn vào tủ quần áo ngồi. Lúc đầu, mẹ nó vào phòng không thấy con đâu mới tá hỏa tìm; bà mở tủ quần áo thì thấy thằng bé ngồi thu lu trong đống đồ mùa đông, hai tay che chặt tai lại. Nó lắc đầu nguây nguẩy và hò hét “Mẹ đừng nói nữa. Mẹ đừng nói gì nữa mà!”. Mà nào bà có nói gì đâu. Bà thấy con như vậy thì khóc nấc lên. Thôi rồi. Không lẽ thằng bé còn bị tâm thần? Nó nghe thấy tiếng người nói trong đầu, chứ không lại đời nào cư xử kì lạ như thế?

Cả nhà bà Nhị ủ rũ suốt tuần, định là sang tuần thư thả sẽ mang nó lên bệnh viện khám thần kinh. Thế mà tối qua, nó lại xuống nhà ăn cơm bình thường. Nó lại hiền lành như trước. Nó lễ phép mời cả nhà ăn, rồi gắp chả gắp thịt vào bát, chan canh ăn uống rất ngon lành. Nó cười cười với mọi người, thậm chí còn tỏ ra thích thú hỏi han chị nó:

“Chị có người yêu mà không đưa về nhà à?”

Chị nó đỏ chín mặt, chối đây đẩy “Người yêu nào? Thằng này vớ vẩn!”. Sợ nhất là đúng lúc ấy, cô nàng đang nghĩ đến người yêu thật.  Thằng Nhiên nhìn chằm chằm chị nó, mỉm cười hiền lành rồi lại cúi vào bát ăn “Thì thôi vậy.” Cả nhà nhìn nó ăn cơm mà im phăng phắc, không ai nói thêm tiếng nào nữa. Thằng bé lại còn lạ hơn trước, thế mới lo chứ.

 

Sáng ra, nó lại ngồi yên ngoài cửa nhà xem mẹ bán  hàng. Mẹ nó thoăn thoắt tay cắt bún bỏ vào bát, thêm vài miếng thịt, hoặc ít hành ngò, rồi hành phi, rồi lại đổ nước dùng, lại một cái bát nữa, thêm bún, một thìa gạch cua, nước dùng, bát này là phải hai lăm, bát kia ba chục, cả sáng  được… Cứ liên tục như thế, mẹ nó tay làm mà đầu nhẩm tính liên tục. Nhiên ngắm nghía mẹ thật kĩ. Mẹ nó chính ra là đẹp lắm. Khuôn mặt tuy lúc nào cũng bóng mỡ lên vì ngồi cạnh bếp lò nóng và phải làm việc vất vả, nhưng đôi mắt mẹ nó dài, mũi thon cao, miệng cười tươi lắm. Chị nó cũng giống mẹ, nhưng không đẹp bằng. Nó thì… Nó chẳng giống ai trong nhà cả. Nó giống tất cả những ai có cùng căn bệnh như nó, vậy thôi. Chỉ nhìn nó là người ta tự biết nhường ghế, nhường đường, chỉ dẫn tới chỗ nọ chỗ kia. Nhiều khi mọi người không biết rằng nó cũng có suy nghĩ riêng. Nhưng thế cũng có sao; ở xóm này người ta tốt với nó lắm.  Người ta quý mẹ nó tính tình xởi lởi và bán hàng rất dễ chịu, nên người ta quý lây sang nó. Mẹ nó rất tự hào về chị nó, còn thì mẹ bảo bọc nó hơn nhiều. Mẹ hiểu hết mọi ý thích, mọi yêu cầu nguyện vọng của nó. Mẹ luôn  xem nó như một cái bọc thủy tinh, có thể nhìn xuyên thấu bên trong luôn được, chẳng giấu giếm nổi thứ gì. Thế mà thật ra, nó lại đang giấu mẹ một chuyện: kể từ cái hôm nó ngất đi trước cổng cái biệt thự to đùng ngoài hồ, nhiều sự lạ xảy ra trong cơ thể nó lắm; đặc biệt là, giờ đây nó nghe được suy nghĩ của mọi người.

Bắt đầu từ buổi sáng sau đêm ấy, nó tỉnh dậy và thấy ong hết cả đầu. Nó tự dưng nghe thấy rất nhiều tiếng nói như từ xa vọng lại, chèn cả lên những tiếng xe cộ, tiếng người nói cười râm ran trao đổi buôn bán trong xóm thường ngày. Rồi nó nghe mẹ nó nói “Phải lên xem thằng Nhiên thế nào!”. Mà mẹ nó có ở trong phòng đâu. Một hai phút sau, mẹ nó mở cửa ra. Nó lại nghe tiếng mẹ nói “Trời ơi, sao nó xanh thế này. Không biết có sao không. Từ giờ phải cấm ra cái nhà ấy!”.  Tới trưa, bố và chị nó cũng lên thăm; thế là đầu nó như muốn nổ tung giữa cả trăm tiếng nói mà nó không biết là ai đang nói, và toàn về những vấn đề nó không hiểu: tiền điện nước tháng này, đi làm sổ hộ khẩu, đóng học phí kì mới, sinh nhật anh ấy biết tặng gì đây, công thức nọ định luật kia… Nó đau đầu quá thể! Nó mới bịt chặt tai lại và hét lên; mọi người sợ quá lại càng suy nghĩ nhiều hơn, nó lại càng đau đầu. Từ tối hôm đó, nó chui vào tủ quần áo ngủ. Trong đó chỉ có nó và suy nghĩ của nó thôi. Yên tĩnh.

Đến gần hết tuần, nó bắt đầu học cách chắt lọc những tiếng ồn trong đầu. Nó thấy khả năng mới của mình cũng không đến nỗi tệ lắm. Nó đang nằm trên giường thì một giọng nói vang lên trong đầu “A, nhà thằng Nhiên điên. Mẹ, nhà vô phước vãi. Nhưng được cái đứa con gái ngon mắt thế không biết… Có khi tìm cách chài con này…”. Nó bật dậy, nhìn xuống cửa sổ. Bên dưới, thằng Khánh nhà cuối phố vừa đậu xe vào quán mẹ nó. Thằng Nhiên kêu “Ê!”. Khánh ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt Nhiên. Thằng bé nhìn trừng trừng Khánh, cái thằng vừa nghĩ những điều xấu xa về nhà nó. Mắt nó mở to, đen lay láy, mà con ngươi còn to hơn cả bình thường. Nó cứ nhìn chòng chọc thằng Khánh như thế phải đến dăm phút. Thằng này sợ quá, lên xe vù mất. Lâu rồi không thấy quay lại ăn bún nữa.

Đấy, từ lần đó nó đâm thích cái khả năng đọc suy nghĩ của mình. Như lúc này đây, nó ngồi ngắm mẹ và biết rõ mẹ đang nghĩ gì; nó thấy mình hiểu mẹ hơn bao nhiêu. Nhưng mà chắc là nó sắp phải xa mẹ rồi. Nó chưa nói với ai về sự việc đêm hôm ấy; mà thực ra, không ai hỏi nó hết. Mọi người đều mặc nhiên cho rằng nó lên cơn gì đó, một lúc thần kinh hay sức khỏe bất ổn định mà thôi. Họ không biết rằng lúc ở ngoài hồ, nó nhìn thấy nhiều thứ lắm. Nó nhìn thấy những bóng người xám và đen lởn vởn trên nóc nhà; nó thấy cái gì đó lạ lắm cứ lơ lửng lưng chừng cửa sổ cao nhất của ngôi nhà ấy – cũng là cửa sổ duy nhất đang sáng. Lúc nó co giật, đám người xám kia ào xuống, túm lấy cổ áo nó mà giật lấy giật để. Sau đó, ánh sáng chói lòa rọi vào người nó; đám người xám vỡ tung tứ tán, rồi ráp lại thành hình người như cũ, nhưng chúng không dám lao vào nó nữa. Rồi lần đầu tiên nó nghe thấy tiếng nói vọng ra từ trong đầu:

“Hãy đi tìm hòn đá. Hãy đi tìm hòn đá. Hãy đi tìm hòn đá.”

Tiếng nói cứ lặp đi lặp lại như thế, cho tới khi ánh sáng yếu dần, rồi tắt ngấm trong bóng tối. Nó không biết là tiếng nói của ai, nhưng nó cảm thấy bị thôi thúc phải đi tìm hòn đá kia biết bao. Nó còn chẳng biết hòn đá là hòn đá gì nữa. Nhưng kệ chứ. Nó có thể đọc được suy nghĩ rồi. Nó sẽ đọc được xem ai trên đường biết hòn đá ấy ở đâu.

Đêm ấy, nó choàng tỉnh vào nửa đêm. Mảnh trăng tí hin gài lên màn nhung của bầu trời, và những vì sao thì hấp háy mắt cười với nó. Đêm xuống, nó thấy đỡ cô đơn hơn mới lạ chứ. Nó lôi ba lô ra khỏi tủ, bỏ vào ít quần áo – những bộ nó hay mặc nhất thì chắc là những bộ cần nhất rồi. Nó không biết phải soạn sao cho hợp lý nữa. Rồi nó thảy hết bánh kẹo nó có thể tìm thấy trong nhà vào ba lô. Đồ dùng vệ sinh. Cái yoyo đồ chơi nó vẫn thích chơi hàng ngày. Nó định mang khung ảnh mẹ nó, nhưng rồi cứng quá nên đành bỏ lại. Nó lật đằng sau khung ảnh và lần theo từng chữ cái:

“M…e…v…a…N…hi… Mẹ và Nhiên.”

Nó hôn lên bức ảnh rồi đặt khung ảnh trở lại bàn. Rồi nó đập vỡ lợn tiết kiệm và nhét cẩn thận nắm tiền vào một ngắn nhỏ của ba lô. Nó không giỏi đếm tiền lắm, nhưng nó thấy sơ qua rất nhiều tờ mười ngàn. Mười ngàn là mua được một cái bánh nhỏ rồi. Hai mươi ngàn hình như ăn được bát bún như mẹ vẫn bán. Tóm lại thì, chắc cũng đủ thôi. Nó không sợ bị ai lừa nữa, vì nó đọc được suy nghĩ mọi người cơ mà.

Cũng tạm đủ. Nó xốc ba lô lên vai và đi xuống nhà. Sau đêm nó trồn ra hồ ấy, bố mẹ đã thay khóa cửa để nó không trốn đi được nữa; nhưng bố mẹ không biết là nó đọc thấy hết bố mẹ nghĩ gì rồi. Thế là nó kiếm được chìa khóa trong chỗ giấu mới, rồi mở cửa và khẽ khàng lách người ra ngoài. Nó hít một hơi đầy không khí lạnh buổi ban đêm vào phổi, khoan khoái. Mảnh trăng lưỡi liềm hình như rơi võng xuống một chút, trông giống hệt miệng cười. Nó nhoẻn miệng cười lại với trăng.

Đêm nay nó ra đi tìm hòn đá.

Sáng hôm sau bà Nhị vào phòng đã không thấy thằng con đâu nữa. Bà mở tủ áo tìm con. Nhưng một đám lớn quần áo và chiếc ba lô đã biến mất rồi.

Dạ Ly

(Hết phần 5)

Advertisements

One thought on “Deep Mirror (Phần 5 – Trong sâu thẳm con người nghĩ gì?)

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s