Deep Mirror (Phần 4 – Hình nhân trong gương)

Các phần trước của truyện này:
1. "Mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà"
2. Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái
3. Hai thằng bé 

Tôi thấy lạnh toát; bởi gió từ cửa sổ phòng áp mái đang thổi thốc vào tấm lưng ướt đầm mồ hôi, và cũng bởi tiếng người nói phát ra từ cái bóng trong gương. Tôi trân trân nhìn vào hình phản chiếu quái gở của chính mình. Giờ thì trong gương ngày một rõ ràng hơn: thay vì phản chiếu lại cửa sổ đằng sau lưng tôi, đằng sau lưng của kẻ-trong-gương là một màn đêm đặc quánh. Và hình phản chiếu ấy hiện dần là một người con gái.

Một người con gái. Cô ta mặc váy ngắn màu nâu, đeo trên vai một thứ trông có vẻ là cung tên. Mái tóc dài nhạt màu buông tận gối, ôm lấy gần trọn cơ thể. Viền gương sáng dần lên như có đèn lắp trong đó, và bóng người con gái trong gương mỉm cười nhìn tôi, giơ bàn tay phải lên phía trước, áp vào mặt kính. Ánh mắt cô nhìn xoáy vào tôi.

“Chạm vào.”

Cái giọng the thé ấy lại vang lên, và rõ là phát ra từ cặp môi đối diện. Giọng nói thì rùng rợn, nhưng ánh mắt nhìn tôi không có vẻ đáng sợ. Tôi ngập ngừng, nắm chặt tay trái lại, tay kia vẫn giữ tripod. Rồi từ từ, tôi đưa bàn tay trái đặt lên mặt kính, khớp vào bàn tay phải của cô gái phía bên kia gương. Nóng rát. Từ chỗ hai bàn tay tiếp xúc, ánh sáng le lói rồi sáng bừng lên, khiến bàn tay tôi đỏ rần vì nhìn rõ màu máu hồng dưới da. Tay tôi bị dính chặt lấy mặt gương nóng bỏng, cứ như lửa đang nhảy nhót ở khoảng giữa hai bàn tay và nung chảy mặt kính. Hình ảnh cô gái rõ dần hơn; bóng đêm đằng sau cô không đặc quánh nữa, mà nó vần vũ như bầu trời đêm bão. Ánh sáng từ từ lọt qua kẽ ngón tay tôi, lan đều khắp mặt gương, khắp phòng; và rồi, hệt như cảm giác phóng vun vút trong đường hầm dài tối om mà lao ra vùng sáng, tấm gương sáng bừng lên chói lòa, rọi tới mọi góc phòng, xô đổ hết những vùng tối tăm trên tầng áp mái. Tôi nhắm chặt mắt bởi ánh sáng, dù bàn tay vẫn bị dính chặt và bỏng rát hơn bao giờ hết. Giờ thì gió thổi thốc từ cả phía sau và phía trước tôi. Rồi bàn tay tôi mát dần… tôi không còn cảm giác chạm tay với bất cứ cái gì khác nữa. Mặt gương đã biến mất, để lại bên trong đó không gian hun hút tối tăm và cuồn cuộn gió. Tôi nghe trong tiếng gió vù vù loáng thoáng giọng khóc kêu của một vài người nào đó; nhưng tất cả đều nhanh chóng bị nhòa đi hết. Gió từ từ ngưng thổi… ánh sáng tắt dần… và cô gái ấy bước ra khỏi gương.

Cô gái. Cái bóng trong gương. Hình ảnh phản chiếu của chính tôi lúc trước bước ra khỏi gương, lẹ làng lướt qua tôi và ngồi lên bệ cửa sổ.

“Chào Bảo Minh.”

Giọng nói cô ta giờ không còn the thé như trước, mà nó cũng giống như giọng của mọi cô gái trên đời. Thanh. Trong. Rất mỏng manh.

“Chào Bảo Minh.” – cô nói to hơn – “Cậu đúng là Bảo Minh mà, phải không?” – dường như bấy giờ cô ta mới chú ý tới vẻ mặt ngây đơ Tôi-không-hiểu-chuyện-quái-gì-đang-diễn-ra của tôi. “Trời, đừng nói cậu không biết tôi là ai đó!!!”

“Tôi không biết cô là ai.»

Giờ thì trông cô ta cũng kinh ngạc chẳng kém gì tôi.

“Không thể nào. Mẹ cậu không nói gì cho cậu sao?”

“Mẹ tôi đi vắng rồi. Cô là ai?”

« Nghe này, nếu mẹ cậu chưa nói gì với cậu, thì tôi không thể giải thích mình là ai trong vài câu được. Tôi tới đây để nói về chuyện của mẹ cậu.  Nhưng ngay lúc này, tôi cần cậu đóng mặt gương lại đã. »

« Đóng cái gì cơ ? »

« Gương ! Cậu phải đóng nó lại ngay sau khi mở ra, nếu không chỉ ít phút nữa thôi… »

Cô gái không kết thúc câu nói mà ngừng bặt. Cô nhảy khỏi bệ cửa sổ, từ từ tiến gần gương và nhìn chăm chú vào nó, hai mắt mở to căng thẳng. Cô khoát tay ra hiệu tôi « Lùi lại đây ». Tấm gương tối sâu thăm thẳm và không hề phản chiếu một vật thể nào trong căn phòng ; nó như cảnh cổng dẫn vào một thế giới tăm tối hỗn mang nào đó. Trong một thoáng, tôi nghĩ « Cánh cổng thần kì của Doraemon à ? » và tự cười. Nhưng cô gái này không phải là mèo máy… hẳn nhiên rồi… Khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc dài miên man phủ kín thân hình hẳn là đẹp. Cô ấy đến đây làm cái quái gì ? Qua một tấm gương ư ? Tôi đâu có cần giấc mơ của mình gay cấn và sáng tạo tới mức này !

Giờ thì im lặng quá độ. Cô gái vẫn căng mắt nhìn vào màn gương. Màu đen trong gương chuyển nhạt dần qua nâu, vàng, rồi bắt đầu rực lên màu đỏ. Những cuộn khói lại vần vũ bên trong khuôn gương ấy ; gió thổi hơi nóng sực tới chỗ tôi và cô gái. Ẩn hiện trong những cột khói trong gương, hai bóng người đen lớn dần… Hai bóng người đang tiến về phía chúng tôi…Hỡi ôi, nếu những thứ điên rồ này quả thực là giấc mơ, thì tôi muốn tỉnh dậy lắm rồi !   Hai bóng người tiến ngày càng gần hơn tới mặt gương, và rồi chúng phóng vút ra ngoài. Cô gái kéo tay tôi đẩy mạnh về phía sau. Tôi ngã nhào vào tường, choáng váng. Hai gã lạ mặt từ trong gương giờ đã nhảy ra khỏi khung và đã đứng yên vị trên sàn phòng, đối diện cô gái ; cô rút vội cung tên và lên thế thủ.

Nhưng không kịp rồi. Hai gã đã lao ra giật cung tên, dồn cô vào  tường và bóp cổ. Tôi vội vã đứng bật dậy, chạy tới gỡ chúng ra. Sẵn chiếc tripod trong tay, tôi đập một nhát vào tên gần nhất. Từ chỗ đánh của tôi, da thịt hắn văng ra những mảng bụi xám tan nát, bắn tung ra bên kia phòng, rồi lại tự động ráp lại vào cơ thể cũ. Tên xám bị đánh không kêu lên đau đớn. Không hề. Tay hắn vẫn tóm chặt lấy cổ cô gái, và hắn ngẩng mặt lên cười với tôi. Ruột tôi quặn lên khi nhìn khuôn mặt hắn. Hắn không-có-mặt. Mắt hắn chỉ là hai cái hốc xám ngoét, cùng màu với toàn thân hắn ; chỉ có khuôn miệng nhăn ra cười độc ác. Quá sợ hãi, tôi liên tiếp đập tripod vào người hai gã. Gã kia, toàn thân màu đen, cũng cười khùng khục. Chúng đè cô gái xuống và bóp cổ cô, tuyệt nhiên không gã nào có ý tấn công tôi cả. Tôi mất bình tĩnh và như phát điên lên, dùng hết sức đánh lấy đánh để hai gã ; nhưng những mảng thịt đen và xám cứ văng ra rồi ráp lại, và hai gã lại càng trơ khuôn mặt quái đản lên cười khùng khục. Cô gái vùng vẫy dưới tay chúng và lẩm bẩm lời gì đó trong miệng như đang cố nói với tôi, nhưng tôi không thể nghe thấy gì hết. Không còn cách nào ư ? Hai gã điên rồ trơ với mọi đau đớn về thể xác. Chiếc tripod không đánh được chúng rồi. Phải có một vũ khí khác… đến từ thế giới của chúng…

Cung tên.

Tôi rút một chiếc tên từ cái rọ bị văng ra xa của cô gái cắm vào người gã xám. Lần này gã giật bắn mình lên đau đớn. Từ vết đâm, chất lỏng xám đặc chảy dài xuống thân mình gã ; gã lảo đảo người và buông tay khỏi cổ.  Tôi đâm một chiếc tên khác vào gã đen. Hắn cũng rú lên đau đớn, ngã bật người ra sau. Cứ thế, tôi rút tên ra và đâm mỗi gã thêm vào phát, rồi dùng hết sức đẩy văng chúng vào trong gương. Chúng rơi tõm vào đó, chìm nghỉm trong màn đen cuồn cuộn như nước biển đêm. Cô gái gượng dậy, thều thào :

« Cắm hết tên xuống trước mặt gương. »

« Sao cơ ? »

« Sao cậu cái gì cũng phải hỏi sao nọ sao kia thế ? Cắm hết đám mũi tên vào trước mặt gương ! Nhanh lên ! »

Tôi lập cập quơ hết nắm tên trong rọ và cắm xuống. Đám tên vừa cắm xuống sàn, một màn sương mỏng tức thì bao quanh lấy tấm gương, phủ kín toàn bộ. Có lẽ do đã trải qua quá nhiều chuyện kì quái trong vòng có mấy mươi phút nên tôi chẳng ngạc nhiên mấy nữa. Tôi đến ngồi bên cô gái xem cô có sao không. Cô đang ngồi thở dốc dưới sàn, nhưng không có vẻ gì sợ hãi hay đau đớn nữa.

« Bọn chúng là a… là cái gì vậy ? »

« Bọn hình chiếu đấy thôi. » – cô nói thản nhiên và mỉm cười với tôi. Đôi mắt cô nhạt màu xám tro hệt hai viên thủy tinh ; có cảm giác nó phản chiếu tất cả suy nghĩ của người đối diện trong đó. « Cảm ơn nhé. Tôi cũng cố bảo cậu đâm bọn nó bằng tên mà không được. May mà cậu lại nghĩ ra… »

« Chốt lại thì cô là ai ? Chuyện gì vừa xảy ra ? Cô nói muốn nói chuyện về mẹ tôi mà ? »

Cô gái khựng lại nhìn tôi. « À, phải rồi. Mẹ cậu. » Cô gái chần chừ một lúc như đang cân nhắc nên nói điều gì trước. « Nghe này, Bảo Minh. Tôi không biết tại sao mẹ cậu lại không nói cho cậu chuyện quan trọng này. Nhưng trước khi đi, bà ấy có để lại hòn đá nào không ? »

« Không. May là mẹ chỉ để thẻ rút tiền lại cho tôi thôi. » – tôi nói rồi chợt hối hận. Câu đùa của tôi không phù hợp với vẻ mặt nghiêm trọng của cô gái chút nào.

« Quá tệ. Tại sao lại không để lại hòn đá ? Nếu không có hòn đá ấy thì cậu dù là người thừa kế cũng không đóng gương lại được. »

« Thừa kế cái gì ? »

« Chuyện dài lắm. Nhưng tấm gương này đã bị mở ra rồi. Nếu không đóng nó lại, một chuyện rất tồi tệ sẽ xảy ra. »

« Chuyện gì thế ? Chuyện vừa rồi chưa đủ tệ sao ? »

« Bọn hình chiếu đó không là gì đâu. Tạm thời các mũi tên của tôi có thể chặn mặt gương lại, nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi… » – nói đoạn, cô gái nhìn ra cửa sổ. Bầu trời trong vắt và lấp lánh sao. Không trăng. Vũ trụ thuộc toàn quyền điều khiển của dải tinh tú.  « Mặt gương phải được đóng lại trước ngày trăng tròn. Đêm không trăng thế này, e rằng chúng ta chỉ có nửa tháng để tìm lại hòn đá. »

« Khổ quá. Rốt cuộc là hòn đá nào ? Mẹ tôi thì sao ? »

« Bảo Minh, chuyện rất dài, và tôi phải kể từ từ cho cậu. Bản thân tôi cũng không biết nhiều lắm đâu. Nhưng chuyện của mẹ cậu, tôi nghĩ cậu phải biết. »

« Chuyện gì của mẹ tôi ? »

Cô gái nhìn tôi, đôi mắt xám tro nhạt màu hơn qua làn nước. « Tôi xin lỗi. Có lẽ mẹ cậu chết rồi. »

Xem tiếp phần sau Trong sâu thẳm con người nghĩ gì ?

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s