Deep Mirror (Phần 3 – Hai thằng bé)

Các phần trước của truyện này:
1. "Mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà"
2. Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái

Cái khu ấy vốn là một làng hoa nổi tiếng. Sau đô thị hóa ăn dần ăn mòn những luống hoa của người nông dân, và cuộc sống đô thị cũng biến họ thành dân buôn bán, hoặc không thì bỏ xứ mà đi làm xa rồi không trở lại nữa. Thành thử gọi là làng giờ không còn đúng nữa rồi; phải gọi là xóm. Xóm hẹp, ngoằn ngoèo với cơ man là ngõ ngách nhà cửa, nhà nảo nhà nào hầu như cũng kinh doanh một cái gì đó: quà sáng, quà trưa, quần áo, đầu tóc, đồ điện gia dụng, hàng tạp nham… Cái xóm là một xã hội thu nhỏ, náo nhiệt và lộn xộn.

Do vốn là làng nên giờ đây, nhiều gia đình trong xóm ấy vẫn có họ với nhau, nên nhìn chung dân xóm cũng biết mặt nhau hết. Gia cảnh thế nào thì lạ gì. Này nhé, cái bà Hoa giàu sụ đầu phố ấy, đi đâu cũng đon đả chào mọi người rồi khoe thằng con trai du học, kì thực ai chẳng biết nó phá phách quá, nhà phải tống sang cho ông cậu bên Czech dạy dỗ rồi sắp xếp cho chân chạy việc trong cửa hàng phở nhà ông ấy. Hay là ông cụ nhà chú Khiêm đã sáu tháng nay đâm lẩn thẩn, cứ mở cửa đi lang thang trong xóm rồi không tìm được đường về, làm con cháu tá hỏa đi tìm; ngày nào cũng thế, chẳng nhẽ khóa cửa nhốt cụ lại thì đâu có được. May mà dân xóm ai cũng biết nên nếu gặp thì đều tốt bụng dắt cụ về. Nhưng ồn ào nhất xóm là chuyện nhà bà Nhị bán canh bún ở ngách 5. Bà này trước là con cháu nhà khá giả, cụ thân sinh ra ông bố bà từng có một cái nhà to tổ vật ở phố trên; sau cụ ăn chơi quá, ham đi nghe cô đầu này nọ rồi còn quen thói đèn bàn hút sách, nghiện không bỏ được, của giả trong nhà cứ thế đội nón ra đi. Ông con trai, tức bố bà, cũng công tử từ bé, chẳng biết làm ăn gì mà đổ hết gánh mưu sinh lên vai vợ. Bà nhà may cũng là người thông minh sắc sảo, học được nghề nấu canh bún dưới quê rồi mở quán sinh nhai, sau truyền lại cho con gái mình. Bà Nhị bán hàng từ thuở con gái, yêu rồi lấy anh thợ rèn quê mùa, kế thừa căn nhà các cụ để lại. Hễ ai đến ngồi ăn nhà bà vào lúc quán vắng khách là thể nào cũng được nghe bà kể lê thê chuyện ngày xưa “Cô khổ từ bé chứ được sướng như chúng mày à. Trước 5 tuổi vẫn còn sống trong nhung lụa, nhà giàu lắm, có cái bình sứ Tàu to cao đến trần nhà. Sau cái bình ấy phải bán đi, rồi gia cảnh lận đận, khổ lắm con ơi. Đời cha ăn mặn đời con khát nước. Mà tao nào có dám ăn mặn gì…”.

Sau khi lấy chồng, bà sinh một cô con gái rồi được thông báo là mình không thể sinh con thêm được nữa. Từ đấy, hai vợ chồng bà dồn hết vào đứa con độc nhất và cắm mặt làm ăn; thôi thì được một đứa cũng đã là hạnh phúc lắm rồi. Thế mà mươi năm sau, bà có mang lần nữa. Mừng mừng tủi tủi, hai vợ chồng chắc mẩm đứa con này do trời ban, quyết tâm không siêu âm thăm khám gì hết, mà đợi đến lúc sinh nó ra. Bấy giờ hai người mới biết đứa con thứ hai này mắc hội chứng Down. Chồng bà nhìn vợ bế con mà ngồi thừ mặt trong góc nhà, trầm ngâm cả ngày không nói. Còn bà Nhị, ngoài lúc bế con đều khóc ròng, than trách thân phận hẩm hiu. Có điều, chuyện về đứa con này bà không bao giờ than với khách. Có lẽ bởi nó là vết thương lòng sâu đến mức chính bà không đủ can đảm để chạm tới.

Lại nói, chuyện nhà bà Nhị ầm ĩ trong ngoài xóm là mới gần đây thôi. Trước đây hàng xóm vẫn tế nhị không bàn tán nhiều về hoàn cảnh nhà bà. Mà thằng Nhiên con bà thực ra cũng ngoan ngoãn hiền lành, trong nhà ngoài ngõ ai cũng quý, nên dân xóm quen dần mà đối xử với nó rất bình thường. Nhưng câu chuyện xảy ra từ cuối tuần trước làm ai nấy rùng mình khi nói đến. Chẳng là thằng bé ban ngày vẫn đi lang thang trong ngõ, đến bữa mới về ăn cơm. Dân trong xóm đều tốt bụng và biết gia cảnh nhà này, nếu có vấn đề gì họ dẫn nó về cho mẹ ngay, nên bà Nhị cũng yên tâm để mặc con đi chơi. Thằng bé cũng chẳng bao giờ đi quá xa. Thi thoảng nó sang chơi nhà mấy đứa bé hàng xóm, không thì ngồi ở quán điện tử đối diện xem người ta chơi. Thường nhất là nó tha thẩn ra cái hồ chỗ cuối xóm. Cái hồ nhỏ và hẹp, nhưng nó chia cắt rõ ràng ranh giới hai khu dân cư: bên này là xóm buôn bán, bên kia là khu biệt thự kín cổng cao tường. Khu ấy, một dãy nhà xây mới sáng choang, nhưng lại lọt thỏm một căn nhà cũ kĩ chắc từ tận thời Pháp thuộc. Thực ra hồi trước, nhà ấy là căn nhà duy nhất ở bên hồ. Có lẽ chủ nhà thích sống biệt lập, không can hệ gì với dân cư xung quanh nên kiếm miếng đất bên kia hồ, thời ấy hẳn còn hoang sơ, để xây cất nhà. Sau này đất đai chật hẹp dần, người ta xây biệt thự san sát với kiến trúc hiện đại hơn, thì cái nhà vàng bủng lại lọt thỏm giữa khu vườn um tùm cây cối như vườn hoang thật chẳng khác nào một gã thổ dân lập dị giữa thành phố văn minh. Tầm một năm nay, thằng Nhiên lúc nào cũng chạy loanh quanh hồ rồi dừng ngay trước cửa nhà ấy, ngồi bệt bên vệ cỏ mà nhìn chằm chặp vào cổng nhà. Im lìm. Nó có thể ngồi thế đến mấy tiếng, có khi cả buổi sáng ngồi không động đậy, đến chiều lại mò ra ngồi đúng như thế. Cũng chẳng có ai quan tâm mà kéo nó ra; hoặc giả có người chủ nhà khó tính sẽ ra túm áo nó mà bắt biến khỏi cửa nhà họ, nhưng cũng chẳng có ai cả. Chẳng có người nào ra vào nhà này suốt cả ngày. Hồi trước có một phụ nữ sống cùng đứa con trai nhỏ ở đây, thỉnh thoảng mẹ con họ cũng đi đi về về, tuyệt nhiên vắng bóng người cha. Nhưng có vẻ vài năm lại đây chỉ còn lại đứa con ở đó. Thằng bé này cũng chẳng đánh bạn bè với ai, hoặc là chẳng ai xung quanh biết nó có bạn bè gì không. Ngày nào cũng phải tối mới thấy nó lầm lũi về nhà. Có hôm nó về sớm, gặp thằng Nhiên đứng ngay trước cửa. Nó sững lại một lúc rồi mỉm cười chào. Thằng Nhiên cũng cười lại. Thế là hết. Thằng bé đó còn ít lời hơn cả thằng Nhiên. Chẳng ai biết được trong đầu cả hai thằng bé nghĩ gì.

Cuối tuần trước, cả nhà bà Nhị bị dựng dậy giữa đêm. Một người hàng xóm sống gần cái hồ đã hoảng hốt đánh điện cho bà, thông báo rằng thằng con bà đang lang thang ở cái biệt thự ấy. Lúc đó là gần nửa đêm rồi. Cả nhà vội vàng chạy ra bờ hồ tìm nó. Quả là nó ở đấy, nhìn chòng chọc không chớp mắt vào căn biệt thự cũ kĩ. Lúc nhà nó đến nó cũng không màng. Bố mẹ nó dỗ dành rồi dọa nạt mà thằng bé không chịu nhúc nhích. Hai ông bà cực chẳng đã phải dùng sức kéo nó về. Thế mà nó khỏe ghê lắm. Thằng Nhiên bình thường chỉ tầm 40 kí, người bé tẹo, nhưng đêm ấy nó vùng vằng mà suýt đẩy ngã hai ông bà. Nó bắt đầu gào thét. Nước mắt nó trào ra giàn giụa. Nó thét lạc cả giọng. Nó rống lên như thể bị đau đớn lắm. Tiếng kêu của nó thất thanh trong đêm tối, cứ cao dần lên rồi mỏng đến mức mất hút vào không trung, như thể sinh khí bị ai đó dần hút mất. Rồi nó bắt đầu co giật. Mắt nó nhìn lơ mơ vào không trung, còn toàn thân thì co lên từng tràng hối hả. Mẹ nó sợ hãi bắt đầu khóc ròng. Thằng bé vẫn không đỡ co giật, mà lúc này nó lại còn ho. Nó ho sặc sụa, ho như thể có một thứ gì đó sống đang cựa quậy bên trong nó, đang quẫy đạp rất mạnh để được thoát ra ngoài. Những đốm đen sì văng ra và hiện mồn một trên nền đất phía dưới. Thằng bé vừa ho ra máu.

Bất chợt từ trong căn biệt thự, ánh đèn rọi ra sáng bừng bừng. Không, ánh đèn thì không thể nào sáng như thế được. Chỉ biết là một thứ ánh sáng gì đó bỗng dưng bừng lên trong ngôi nhà ấy, rọi qua cả chỗ gia đình khốn khổ kia đang giằng co nhau. Khi ánh sáng rọi đến thằng Nhiên, nó bớt co giật rồi dừng hẳn. Mắt nó từ trạng thái mở to trắng dã và vô hồn dần dần bình thường trở lại. Nó khép đôi mắt và gục xuống trên tay bố nó, môi mỉm cười thanh thản. Nó ngủ mất rồi.

(Xem tiếp phần 4: Hình nhân trong gương)

Dạ Ly

Advertisements

2 thoughts on “Deep Mirror (Phần 3 – Hai thằng bé)

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s