Deep Mirror (Phần 2 – Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái)

Phần trước của truyện này:
1. "Mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà" 

Ngày tiễn mẹ đi, ba năm trước.

Tôi vẫn còn nhớ mình đã rất bồn chồn. Ngay khi máy bay của mẹ bắt đầu trượt những vòng bánh đầu tiên trên đường băng, tôi vội vã chạy ra khỏi sân bay và bắt taxi về nhà, lao thẳng tới tầng áp mái. Không thể nào có chuyện mẹ xuất hiện trên cầu thang mà ngăn cản tôi được nữa.

Không khó khăn gì trong việc phá khóa; chỉ cần một sợi dây kẽm mảnh và mấy mánh học được trên Youtube là sau dăm phút, cái khóa bị mở kêu lên tiếng cạch khô khốc. Giờ thì chỉ cần cầm lấy tay vặn và xoay, tất cả những bí ẩn đeo đẳng mười mấy năm sẽ mở tung trước mắt tôi. Lúc bấy giờ là hai giờ đêm. Lặng thinh. Một mình. Bạn sẽ làm gì khi đứng một mình giữa hành lang vào lúc nửa đêm, đối diện với nỗi sợ hãi kinh khủng nhất bạn từng có từ nhỏ tới lớn? Bên trong căn phòng đó là cái gì có trời mới biết. May nhất thì mẹ giấu… kho vàng trong đó, mà không muốn tôi biết sớm. Động vật hoang dã hay quái vật thì chắc không phải rồi. Ma ư? Ma thì đã đi xuyên qua cửa mà lang thang trong nhà. Giả thuyết cuối cùng: một con người. Một con người hung dữ và hoang dại sống ở đó, trong suốt bao nhiêu năm tháng, cách ly hoàn toàn với cuộc sống chăng? Tôi rùng mình nhớ tới gương mặt lộ ra bên cửa sổ năm ấy… Không, mình đâu có sống trong phim kinh dị! Trống ngực đánh thình thịch. Sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi rịn ra trên trán và ướt đẫm bàn tay lúc nào chẳng hay.

Thịch.

Thịch.

Thịch.

Rồi tự dưng tôi thấy buồn ngủ ghê gớm. Tôi xoay lưng dựa vào tường và tụt xuống bên cạnh cánh cửa. Chỉ ngồi nghỉ một lúc thôi … tu tu tu… tiếng gió rít hay sao ấy nhỉ? Hành lang vẫn sáng đèn, nhưng cả khung hình trước mắt lịm dần trong hư ảo… mẹ đã đi rồi… tôi khẽ nhắm mắt… kẹt… kẹt… kẹt… mùi gỗ cũ nhưng thơm… con không được vào căn phòng đó… không được đâu… kẹt kẹt… xộc vào mũi là mùi đất ẩm giống hệt như mùi trời đất mỗi khi sắp có mưa… không được vào phòng…. có bàn tay… soạt soạt… sàn nhà bỗng như chuyển động, rồi trở nên mềm và êm… tôi ngoẹo đầu và chạm vào một cái gối vương mùi quế… phảng phất mùi quế… tất cả không gian này đều vấn vương mùi quế…

Đó là kí ức cuối cùng của tôi trước khi chìm sâu vào giấc ngủ.

***

Nắng xói thẳng vào mặt tôi khi tỉnh dậy. Có lẽ đã là giữa trưa, và nắng lúc này gắt chứ không còn cái vẻ tinh khôi của buổi sáng sớm. Mắt còn nhắm hờ vì ngái ngủ, tôi thấy lờ mờ một khung cảnh lạ, khiến tôi giật mình nhỏm dậy và nhìn xung quanh. Tôi đang nằm trên một cái ghế bành cũ, loại giống hệt bộ ghế dưới phòng khách, nhưng nó đã cũ kĩ lắm rồi và đầy bụi bặm; có lẽ ai đó đã mang chiếc ghế thừa này lên phòng để cất. Nhưng tôi đang ở đâu? Lúc bấy giờ tôi mới nhớ ra chuyện buổi đêm và nhìn quanh. Ôi, phòng áp mái. Tôi đang ở TRONG CĂN PHÒNG. Và tôi chỉ có một mình, chứ không phải bị vây quanh bởi một đàn sinh vật kì quái, hay một quái nhân gớm ghiếc lom dom ăn thịt. Không biết nên vui hay thất vọng nữa, nhưng căn phòng áp mái hoàn toàn khác với tưởng tượng của tôi. Nó hoàn-toàn-bình-thường. Nó chỉ là một cái nhà kho chứa đầy đồ cũ kĩ: chiếc ghế sofa lem vết cà phê, chục thùng các tông chất đống chạm tới trần, giá cắm nến xỉn màu, vài tấm sắt han gỉ… Ở trung tâm của căn phòng là một khoảng trống khá sạch sẽ, nơi một chiếc gương lớn đứng hiên ngang bệ vệ, như thể chính nó là chủ nhân chốn này; khi không có ai ở đây, tất cả các đồ vật vô tri kia sẽ biến thành đám tay chân của nó. Nắng chiếu vào mặt tôi lúc nãy không phải từ cửa sổ đang mở, mà là ánh phản chiếu qua gương.

Tôi lại gần quan sát – chiếc gương quả thực rất đẹp. Dường như trong tiềm thức của tôi đã có hình bóng nó. Mặt gương mờ xỉn nhưng tuyệt nhiên không bám chút bụi nào. Khung gương bằng gỗ, có vài hình trang trí chạm trổ không mấy cầu kì ở bốn góc, đơn giản và đẹp; có lẽ mẹ đã dùng nó khi tôi còn bé, nên nó mới có vẻ quen thuộc với tôi đến vậy. Tôi miết tay dọc theo thân của khung gỗ bao quanh gương, thế rồi bất chợt nơi đầu tay cảm nhận được một sự khác biệt: có vết khắc trên gỗ ở phía sau. Chắc chắn là thế. Tôi vòng ra sau để rồi khám phá ra một hình khắc nguệch ngoạc: hai vòng tròn lồng vào nhau và một thập tự đè lên trên khoảng giao nhau ấy.

 

***

 

Ba năm kể từ khi mẹ rời nhà và tôi khám phá ra tấm gương. Tôi vẫn không biết chính xác chuyện gì xảy ra vào đêm hôm ấy, sau khi tôi thiếp đi ngoài hành lang và rồi thấy mình tỉnh dậy trong phòng. Tôi tự trấn an rằng có thể chính tôi tự bước chân vào đó, tự nằm lên ghế chứ chẳng có tác nhân nào khác. Rõ là căn phòng áp mái luôn nồng mùi ẩm mốc như đất sau mưa, còn cái ghế bành nơi tôi nằm thì vẫn vương hương quế – những chi tiết rất thật, không có gì đáng sợ cả. Nhưng còn bàn tay? Có một bàn tay chạm vào người tôi lúc ấy. Tôi rùng mình và nghĩ sang chuyện khác. Dù sao thì trong ba năm, chẳng có chuyện kì lạ nào xảy ra trong căn nhà này nữa. Mỗi ngày ở nhà tôi đều leo lên phòng áp mái, thả mình trong chiếc ghế bành cũ thơm mùi quế và đọc sách. Tôi mở tung cửa sổ cho nắng liếm đến từng ngóc ngách của căn phòng, với niềm tin ngây thơ là làm như thế, mọi bí ẩn có thể còn chôn giấu trong căn phòng này sẽ theo nắng mà tan vào không trung. Nhưng thực sự tôi cũng chỉ gan đến thế mà thôi. Tôi không bao giờ ở lại phòng sau 6 giờ cả. Khi trời bắt đầu xẩm tối, tôi bật dậy ngay, đóng cửa sổ kín kẽ và khẽ khàng rút lui khỏi căn phòng, trả nó về với bóng tối và tự giải thoát mình về với cuộc sống hiện đại.

***

Hôm nay, ngày sinh nhật, hẳn là mệt mỏi và chán chường. Tôi đi chơi với đám bạn cùng hội chơi máy ảnh. Là một thằng sợ đám đông nhưng lại giỏi vô cùng cái việc hòa nhập với nó – nhờ thế mà trong nhiều năm sống một mình tôi vẫn có không biết bao nhiêu bạn. Tôi cũng thích họ – nhưng chỉ đến thế thôi. Tôi chưa bao giờ nhắc tới gia đình mình, càng không mời về nhà. Không bao giờ. Căn nhà này là lãnh địa của tôi, là nơi tận cùng của thế giới để trở về.

Và tại sao sinh nhật lại phải là một ngày đặc biệt nhỉ? Nó cứ cứa mãi vào óc cái thực tế là ta đang tồn tại.

Tôi lê bước lên phòng mình mà không buồn bật đèn lên. Đối diện với hành lang phòng tôi là cầu thang đi lên phòng áp mái. Tôi luôn luôn dừng lại nhìn nó một lúc lâu trước khi biến vào trong phòng, để chắc chắn cái góc tối tăm ấy vẫn đặc quánh màn đêm tĩnh mịch, chứ không có gì bất thường cả – một cái bóng xồ ra chúc mừng sinh nhật chẳng hạn. Nhưng hôm nay cầu thang rất khác. Nó không tối tăm như mọi lần nữa, mà leo lét ánh đèn. Đây hẳn là đèn hành lang tầng áp mái rọi xuống rồi. Nhưng tôi không hề bật nó lên, mà cũng cả tuần nay rồi tôi không lên đấy. Thế quái nào mà đèn lại sáng được? Trống ngực lại dộng thình thình, hai tai tôi ù đi và trong đầu lóe lên ý nghĩ “Có người khác đang ở trong nhà!”. “Chà, đúng mơ ước nhé, cuối cùng cũng có trộm đến thăm”. Tôi có thể gọi ai đó. Nhưng ai nhỉ? Tôi không thật sự có ai để gọi cả; tôi cũng không thích người ta kéo đến ngôi nhà của tôi, lùng sục rồi phá tan cái thế giới yên bình này. Phải rồi, căn nhà này là một phần của tôi. Nó chắc chắn sẽ bảo vệ tôi dù có chuyện gì đi chăng nữa. Thế nên tôi tự giải quyết chuyện này. Tôi vớ lấy cái tripod rồi rón rén đi lên cầu thang. Không gian tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ có tiếng bước chân tôi khe khẽ, rồi được vọng lại do cầu thang quá hẹp, thành thử cảm giác hệt như có người sóng bước bên cạnh. Cái bóng của tôi mờ mờ ép sát vào tường, rung rung theo nhịp thở hào hển – tôi thấy cả sự căng thẳng ám vào cái bóng mình. Chầm chậm từng bước lên cầu thang, hành lang cũng hiện gần và rõ hơn, cho tới khi tôi dậm bước cuối cùng và thấy mình đã đứng ngay trên tầng áp mái. Rõ là cả đèn thắp sáng hành lang đã bị bật lên; dù vậy, hành lang vẫn tịnh không. Tôi dợm bước nhè nhẹ để kiểm tra hết mọi ngóc ngách, cùng lúc tiền gần hơn đến căn phòng áp mái. Phòng đã khóa – đó là điều chắc chắn. Tôi luôn khóa phòng đó lại mỗi khi bước ra ngoài và còn cẩn thận kiểm tra ít nhất hai lần, chưa có lần nào là quên cả. Nhưng ngay vào thời điểm tôi bước tới sát căn phòng, đèn hành lang phụt tắt. Tôi bị không gian tối thui bao vây trong thoáng chốc, rồi cánh cửa căn phòng quái gở đó bật ra ngay trước mắt tôi, và ánh sáng hắt ra từ trong phòng lại lấp đầy hành lang. Ánh sáng trong phòng ư? Đó là điều không tưởng. Cửa sổ đóng kín, đèn điện không hề được mắc trong đó. Nhưng ánh sáng này rõ ràng không phải ánh sáng điện. Những cái bóng đồ vật trong phòng nhảy lung linh in trên tường – rõ là nến ĐÃ ĐƯỢC THẮP LÊN ở bên trong. Tôi sợ hãi chỉ muốn chạy trốn. Nhưng cũng như cái buổi chiều đáng sợ nhiều năm trước ấy, tôi chết trân không di chuyển nổi. Không, thực ra tôi có cảm giác rõ ràng là đôi chân mình bị ghim dính lấy sàn nhà mà không thể xoay gót. Những cái bóng tiếp tục nhảy múa trên tường, cùng với ánh nến mờ mờ và cánh cửa phòng mở tung, tất cả rõ ràng đang gửi đến tôi cùng một thông điệp:

Hãy đi vào trong đó.

Hãy đi vào trong đó.

Hãy đi vào trong đó.

Tôi cần phải biết chuyện gì đang xảy ra ở đây. Tôi có điện thoại trong túi, có tripod để phòng thân, và đây là nhà tôi. Có cái gì lại đe dọa được tôi cơ chứ? Tự trấn an mình như thế, tôi cứ thế dấn bước vào phòng…

Không thể tin được. Toàn bộ những cây cắm nến vốn vứt lăn lóc mọi ngày được xếp vòng xung quanh tấm gương; nến cháy sáng trên đó, và ánh nến phản chiếu qua gương càng làm ánh sáng chảy ra dồi dào hơn. Tôi ngay lập tức bị hút vào tấm gương lớn ở trung tâm phòng. Lúc này, trông nó giống chủ nhân của căn phòng hơn bao giờ hết. Bóng nó đổ dài về phía sau. Trên mặt gương, ánh nến được phản chiếu trông còn sáng và thật hơn cả bên ngoài. Tôi bước tới gần và soi bóng mình trong đó. Cái tôi phản chiếu bên trong vừa quen vừa lạ. Khuôn mặt dài và trán cao – mẹ vẫn bảo tôi giống bố, dù bà chưa bao giờ cho tôi xem ảnh ông ấy. Tôi nhìn trân trối bản thân mình, cố cảm nhận chút gì đó quen thuộc mà không thể. Tại sao thế này? Tại sao tôi lại xa lạ với chính hình bóng phản chiếu của mình? Tôi cứ đứng nhìn như thế, lặng thinh trong vài phút, cho tới khi chuyện kì quái xảy ra. Bàn tay tôi tự động chạm vào mặt gương. Không, không phải tay tôi. Chỉ có cái bóng trong gương ấy tự chuyển động, dù chủ thể của nó vẫn còn đứng chôn chân sợ hãi. Bàn tay ấy mân mê gương mặt tôi trong gương, hệt như cách một người mù cố gắng ghi nhớ gương mặt một người đối diện. Rồi cái bóng phản chiếu của tôi chuyển động – giờ thì nó đã lệch hẳn so với tôi rồi. Nó không phải là bóng của tôi. NÓ ĐANG SỐNG. Cái bóng mỉm cười, và khuôn mặt giống-hệt-tôi mờ dần, lồng vào đó một khuôn mặt lạ. Toàn bộ cơ thể ấy cũng biến đổi theo. Tôi đang soi gương, và cái bóng trong gương của tôi đang-biến-thành-một-người-khác. Tôi sợ hãi tới mức không còn cảm nhận được gì nữa. Không âm thanh. Không hơi thở. Không ánh sáng. Chỉ có tôi và cái bóng trong gương trừng trừng nhìn nhau. Rồi cái khuôn miệng trong gương khe khẽ chuyển động, như đang cố nói một lời gì đó với tôi.

Từ cái miệng ấy, một giọng the thé phát ra, chạy qua không gian nặng nề của căn phòng áp mái và bám rít lấy trí não tôi lúc này:

“Chúc mừng sinh nhật.”

(Đón xem phần tiếp theo “Hai thằng bé”)

Dạ Ly 

Advertisements

One thought on “Deep Mirror (Phần 2 – Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái)

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s