Deep Mirror (Phần 1 – “Mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà”)

Tôi mở cửa vào nhà. Hoàn toàn tĩnh lặng. Căn phòng khách tối đen, chỉ có duy nhất vệt sáng từ ánh đèn hàng xóm hắt qua cửa sổ, rọi vào một góc ghế sofa. Hai cái ghế sofa cạnh nhau, một cái được chiếu sáng, một cái ẩn hiện trong nửa bóng tối; thành thử tôi có cảm giác ai đó đang ngồi đợi tôi trên chiếc ghế tối ấy, và người đó chuẩn bị cất tiếng chào hỏi. Nhưng không, chẳng có ai ngồi đó cả. Chiếc ghế trống không như nó đã như thế, suốt ba năm qua.

Suốt ba năm qua.

Có thể ai đó sẽ thấy chuyện mong chờ một kẻ lạ lẻn vào nhà đợi mình, một tên cướp hay một gã mafia đang chạy trốn cũng được, cái ý tưởng ấy thật điên rồ. Nhưng không điên chút nào, nếu như bạn đã sống một mình lầm lũi suốt ba năm trời bên trong căn nhà rộng thênh thang này. Tối tối không có ai chờ đợi. Tôi vẫn về nhà đúng giờ sau khi tan học, hoặc giả có đi chơi với bạn bè thì cũng không bao giờ quá muộn, dù quả thực chẳng có người quản thúc. Tôi có cảm giác rõ ràng là căn nhà đang đợi tôi. Sẽ không có giọng nói nào chào đón cả, không có cơm canh sẵn; nhưng nếu tôi không về, bản thân ngôi nhà sẽ buồn biết bao. Tôi hoàn toàn thoải mái trong bóng tối tĩnh lặng, nhưng đồng thời cũng phát điên vì sự cô độc. Đó là lý do mỗi tối về nhà, tôi tự vẽ nên viễn cảnh một thằng sát thủ điên rồ lẻn vào tìm cách giết tôi chiếm nhà, hoặc nó sẽ làm gì tôi có thần Neptune mới biết, rồi thì tôi sẽ sử dụng cái đầu đã ngốn rất nhiều truyện trinh thám mà thoát khỏi tay hắn. Hoặc không phải thằng điên, mà là một cô Tấm thì lại càng hay. Nhưng dĩ nhiên, cả hai kịch bản trên chưa bao giờ xảy ra cả. Chỉ có tôi, và ngôi nhà này. Và những âm thanh sự sống bị nuốt chửng trong bóng tối.

***

                20 tuổi không phải là trẻ con. Nhưng 17 tuổi thì vẫn còn non nớt lắm. Thế mà mẹ tôi ba năm trước đã bỏ lại thằng con trai 17 tuổi.Trên danh nghĩa, bà chỉ đi “công tác nước ngoài”, nhưng cái nước ngoài ấy thì thay đổi xoành xoạch, đến mức sau 30 email của mẹ, tôi bỏ cuộc trong việc ghi nhớ nơi mẹ đang ở. Có gì khác nhau đâu? Tôi thì vẫn ở đây, một mình. Với bố, tôi chẳng có kí ức gì  cả; tôi đã lớn lên cùng mẹ trong ngôi nhà to đùng bố để lại. Và giờ mẹ để lại nó cho tôi. Chính xác thì mẹ đã bỏ tôi lại cho ngôi nhà.

Nếu tôi nói “ngôi nhà to đùng” chắc mọi người đều nghĩ nhà tôi giàu lắm, và cái nhà của tôi hẳn phải là một biệt thự khang trang, hoặc nhà mặt phố năm sáu tầng gì đó. Ồ, nhà tôi không giàu, nhưng chắc đời ông hoặc cụ tôi có giàu thật. Ngôi nhà này có từ thời đó. Nó được bao quanh bởi một khoảng vườn nhỏ chi chít bụi gai, nơi mà cây cối tự lớn lên chẳng cần ai chăm sóc. Những đêm mưa, cây cối hò nhau tắm mát rộn ràng, có khi còn đập vào cửa sổ phòng tôi mà gọi (tôi cố gắng nghĩ thế cho đỡ xấu mặt thằng con trai thôi, chứ thật ra bóng cây lá đu đưa in trên tường và tiếng lá xào xạc quả thực khá đáng sợ nếu bạn sống một mình!!!). Còn bản thân ngôi nhà thì như ông cụ trăm tuổi gầy gò nhưng đẹp lão đang dạo chơi trong vườn. Nhà có phảng phất kiến trúc Pháp (chắc thế, tôi có rành đâu!), mái nâu rêu phong và tường vàng, cũng bám vài mảng ố và rêu xanh, nhưng trông còn đẹp mã chán. Nó có hai gian nhà chính, mỗi gian ba tầng, nối với nhau là phòng khách rộng thênh và trang trí rất đẹp. Giá tôi là con gái, chắc tôi đã thích mê được trang điểm lộng lẫy rồi đóng giả cô tiểu thư đài các thế kỉ 19, vắt chéo chân trên bộ salon mà đọc sách bên cửa kính đầy nắng. Nhưng tôi lại là một thằng con trai. Giờ cái phòng khách trống vắng phát sợ (nó bỗng thành nơi cho thằng điên trong tưởng tượng của tôi trú ngụ mỗi tối!).

Đó, ngôi nhà là thế. Tuyệt vời biết bao nếu bạn có một gia đình cơ bản bình thường, có bố mẹ  anh chị em chí chóe mỗi bữa tối. Nhưng không gian của tôi trong căn nhà này từ lâu đã thu hẹp lại trong căn bếp, kéo lên phòng tôi trên tầng hai, và cuối cùng là căn phòng áp mái. Những phần còn lại trong nhà, tôi không màng đến suốt ba năm. Hàng tuần có người đến dọn dẹp vì mẹ tôi đã nhờ trước khi đi, nhưng trong suốt một tuần đấy, nếu có một đôi trẻ nào dọn vào nhà tôi thủ thỉ tâm tình chắc tôi cũng chẳng biết. Mà có biết tôi còn mời họ ở lại ấy chứ.

Tôi chỉ muốn kể về căn phòng áp mái.

Phòng áp mái ở tít tầng trên cùng; muốn lên được đó phải leo qua một cái cầu thang cực kì hẹp và tối, tay vịn đã rệu rã và đầy gỉ sắt; ấy là chỗ duy nhất trong căn nhà mà tôi đồ rằng chưa từng được tu sửa một lần nào từ thời ông nội. Suốt 17 năm mẹ tìm cách ngăn tôi bén mảng lại gần căn phòng áp mái. Bà chặn cầu thang, khóa kín cửa, và khi tôi đủ lớn để có thể giở trò vượt qua tất cả các cửa ải ấy, thì mẹ ra sức kiểm soát việc tôi có lại gần căn phòng hay không. Mẹ càng làm thế tôi càng tò mò hơn. Mẹ bận rộn túi bụi chẳng mấy khi có nhà, nhưng không vì thế mà việc tiếp cận căn phòng dễ dàng hơn được. Chỉ cần tôi bước chân lên hành lang dẫn đến căn phòng, thế nào điện thoại nhà cũng reo, và mẹ tôi ở bên đầu dây kia gọi về vì một lý do bâng quơ ngớ ngẩn. Thế là có lần tôi kiên quyết mặc kệ tiếng chuông mà cứ men đến khám xét phòng; đang tìm cách phá khóa thì mẹ đã xuất hiện ngay trên cầu thang mà yêu cầu tôi đi xuống nhà. Tôi không hiểu và không thể nào hiểu nổi, làm sao mẹ có thể luôn xuất hiện đúng lúc để ngăn cản tôi? Có gì trong căn phòng ấy khiến mẹ sợ hãi đến thế?

Căn phòng có cửa sổ bé tí hướng ra vườn, nhưng hai cánh đóng im ỉm, chỉ trừ có duy nhất một lần khi tôi tám tuổi, đang chơi bóng ngoài vườn và bất giác quay lên nhìn , như thể chính căn phòng đó gọi tôi quay lại. Hai cánh cửa kẽo kẹt từ từ mở ra, và tấm rèm đỏ nhung tung ra phần phật trong gió, cảm giác như nó điên cuồng hưởng lấy sinh khí bầu trời sau từng ấy năm bị cầm giữ trong hai cánh cửa đóng chặt. Tôi cứ tưởng mẹ nổi hứng dọn dẹp lại phòng, vì quả thực chưa lần nào căn phòng ấy được dọn dẹp cả. Thế là thằng nhóc tám tuổi nhảy loi choi, hai tay huơ trên không trung và hướng lên căn phòng mà gọi “Mẹ ơi, mẹ làm gì đấy? Cho con lên chơi với!!!”. Mẹ thò đầu ra cửa sổ mà vẫy tay với tôi, lẽ ra là thế. Nhưng không phải mẹ. Thay vào đó, tấm rèm đỏ vẫn lật phật, và từ trong bóng tối của căn phòng, tôi thấy một gương mặt nhăn nheo vảng bủng, mái tóc trắng cước phủ lòa xòa che nửa khuôn mặt; nửa khuôn mặt còn lại từ từ hiện ra khỏi bóng tối phòng mà nhìn xuống tôi phía dưới sân. Đôi mắt quắc lên tia đáng sợ, rồi trong giây lát, cái bóng ấy vụt biến mất trở lại vào bên trong phòng. Hai cánh cửa cũng từ từ đóng lại. Trong năm giây, tiếng kẽo kẹt hoàn toàn biến mất, và cái cửa sổ lại im lìm như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi đứng chết trân tại chỗ, không rời mắt khỏi cửa sổ mà cũng chẳng dám khóc. Rồi tôi nghe tiếng mẹ thét lên bên trong nhà. Lúc bấy giờ thằng bé tám tuổi mới bắt đầu mếu máo, chạy ào vào phòng khách tìm mẹ. Từ đằng sau tôi thấy mẹ co người trên ghế, toàn thân run run và nghe như có tiếng khóc. Quả là mẹ tôi khóc. Mẹ ôm chặt lấy tôi mà khóc rấm rứt, khóc như thể bao nhiêu nỗi niềm bị bọc trong một cái bọc to mà chỉ có một cái lỗ nhỏ xíu để thoát ra, nên nó cứ óc ách mà chực nổ tung. Mẹ nói trong nước mắt, nghe như lời “xin lỗi”. Cứ thế, mẹ ôm tôi, hai mẹ con tôi ngồi trong phòng khách, để mặc cho ánh tà dương chiếu vào gay gắt rồi tắt lịm dần, thả chúng tôi vào vòng tay lạnh lẽo của màn đêm. Bóng tối lại lên ngôi trong căn nhà. Nhưng tôi sợ nhất là dường như bóng tối đã lên ngôi trong lòng hai chúng tôi. Đó là lần cuối cùng mẹ con tôi thực sự thân thiết đến thế. Sau ngày hôm ấy, mẹ rất bận. Tôi cứ thế tự lớn lên, vẫn đi học bình thường và thỉnh thoảng còn kể chuyện vui ở lớp cho mẹ nghe. Mẹ hưởng ứng như những-người-mẹ-khác, nhưng tôi không nhớ có lần nào mắt mẹ chạm mắt tôi hay không nữa. Những hình ảnh phải chứng kiến hôm ấy đã bám riết lấy tôi suốt nhiều năm sau đó, tới tận bây giờ. Và ánh nắng cuối ngày phủ lên hai mẹ con trong buổi chiều kì lạ cũng tắt ngấm cùng tất cả sự ấm áp lẽ ra phải có trong căn nhà này. Hay sự ấm áp ấy thực ra cũng chưa từng tồn tại?

[Đón xem phần 2 – Một đêm nọ soi gương trong căn phòng áp mái]

Dạ Ly

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s