Trường học và những kí ức 1-0-2

Khi họp phụ huynh về, mẹ tôi đã rất nhiều lần nhận được nhận xét về con gái như thế này “Sao con bé cứ nhìn ra cửa sổ cười một mình thế?”. Tôi đặc biệt thích câu nhận xét ấy. Nó tinh tế, đầy quan tâm, và hoàn toàn đúng.

 

Chỗ ngồi tôi thích nhất hồi đi học là bên cạnh một cái cửa sổ. Tôi dành phần lớn thời gian trong lớp để phóng tầm mắt ra bên ngoài (thời gian còn lại để nhìn âu yếm cái đồng hồ), ngắm nghía một cái tháp màu trắng ở gần đó, mấy ngói nhà lợp tôn đỏ, và khoảng đất trống mới quy hoạch còn ngút ngát màu cỏ xanh chạy dài xa thật là xa, chạm tới đường chân trời; tôi tự hỏi mình còn nhìn những cảnh này đến bao giờ? Tôi muốn bay ra ngoài đó. Tôi muốn thế giới bên ngoài lớp học này.

 

Nói thế thôi. Khi năm học cuối cùng kết thúc, lần đầu tiên tôi bắt đầu sợ hãi với ý nghĩ 17 năm hóa ra là một quãng thật ngắn trong cuộc đời. Lớp học này, trường học này, những đứa bạn nhí nhố mà tôi vừa yêu vừa ghét kia, đã luôn là cả thế giới đối với tôi – một thế giới hỗn loạn, nhưng vẫn thật yên bình theo cách rất riêng của nó. Có lẽ đó là lý do khiến chúng ta thật buồn khi kết thúc năm cuối cấp: không hẳn vì không thể gặp nhau nữa, mà là vì sẽ không gặp nhau trong lớp học này, cùng lo lắng những nỗi lo này, cũng hâm cùng dở. Và rồi, không thể tiếp tục là tất cả thế giới của nhau.

 

***

truong_hoc_102__1409793451640
Bìa sách Trường học 1-0-2 Minh họa trong sách yêu không thể tả!

 

Trường học 102 hóa ra lại kể về một ngôi trường không hề có một không hai – nó chính là mọi ngôi trường trung học chúng ta biết, với những giáo viên đáng yêu hoặc đáng sợ, những giáo sư gây mê chưa được chính thức cấp bằng, những đứa bạn ngầu ơi là ngầu yêu ơi là yêu, nhưng đứa nào cũng đáng đưa đi gặp bác sĩ tâm thần một lúc nào đó. Bạn thấy quen không? Chính là lớp học của mình chứ đâu nữa. Với óc hài hước rất cá tính, khả năng viết khoáng đạt và một tâm hồn luôn trẻ (tôi nghĩ do môi trường báo 2!), Khánh Linh tái hiện vô cùng sinh động trong cuốn sách mới nhất của mình những ngày tháng học trò “hào hùng”, tràn ngập chiến tích xen lẫn những phiền muộn băn khoăn của tuổi. Đi theo lời kể của nhân vật chính cùng hai cô bạn thân Anh Thy và Mai Phương, Trường học 102 rất giống một bức tường graffiti nghệ thuật; tác giả vẽ lên nó bằng những câu chuyện nhỏ, lồng trong một câu chuyện lớn hơn, rồi chấm phá thêm góc nhìn độc đáo và sắc nét của mình. Ta sẽ nghiến ngấu đọc, không chán một chút nào – cảm giác hệt như lục tung đống đồ cũ ra và tìm lại được cuốn nhật kí của mình thuở ấy. Chao, cứ như tìm thấy lại cả một khoảng trời.

 

Điểm sáng nhất của Trường học 102 là khả năng liên tưởng và so sánh cực kì sinh động của tác giả. Trong một câu chuyện về vụ cháy trong phòng thí nghiệm, lũ học trò đã phản ứng thế này

“Cả lớp trở thành những thần dân của bộ lạc, vui thú bên ánh lửa và múa vũ điệu loi choi kèm hú hét vô nghĩa. Còn đây là cô giáo – phù thủy của bộ lạc, người có niềm tin vững chắc rằng mình có thể hô phong hoán vũ, gọi gió đến dập lửa.”

Chà, cứ như tác giả đã lẻn vào lớp tôi mà ghi lại câu chuyện trên vậy. Tôi nhớ trong một buổi thí nghiệm Hóa nào đó, cồn đã dính vào áo khoác của con Phì lớp tôi, và áo cháy phừng phừng. Phì (biệt danh của nó thôi) chạy khắp lớp, giữa tiếng hú hét sợ hãi thì ít, mà phấn khích thì nhiều của tụi thổ dân cùng lớp. Phì cười như nắc nẻ, và tất cả chúng tôi đều khoái chí khi một chuyện hay ho hiếm gặp như vậy xảy ra, trong khi cô giáo tái mét. Cái áo được dập cháy ngay sau đó (không ai nhớ vì sao), để lại một lỗ thúng to đùng trên áo khoác đồng phục của Phì. Hẳn nhiên nó không mặc áo đó đi học được nữa, nhưng chúng tôi sẵn sàng treo áo lên trước cửa lớp như một cách vinh danh nó và dọa nạt lớp bên.

 

Bạn sẽ gặp thêm nhiều câu chuyện hay ho và cười ra nước mắt trong Trường học 102, để rồi thấy mình giờ đây, chỉ sau có vài năm thôi, mà đã lớn lên bao nhiêu, bớt điên rồ bao nhiêu, và chẳng bao giờ còn vô tư như hồi ấy được nữa. Mà thật ra, “hồi ấy” mình cũng đâu có hoàn toàn vô tư. Trong Trường học 102, tác giả tập trung vào một mặt của tuổi học trò: những trò nghịch ngợm, những mối tình học trò chỉ dừng ở mức rung rinh, và lớp học thì đoàn kết và yêu mến nhau, gần như không có một chút ác ý gì. Nhưng kí ức của tôi về trường trung học pha trộn giữa vui và buồn, giữa cảm mến và ghét bỏ, giữa sự ấm áp gắn bó xen kẽ những lúc tủi thân và cô độc. Tình cảm tuổi mới lớn mong manh, và nó luôn mấp mé bên một lằn ranh giữa sự vô lo học trò, với những cái tôi đang lớn muốn bộc phát và có phần ích kỉ. Chúng ta có nhiều kỉ niệm vui động trời, nhưng hẳn cũng đã có lúc ghét nhau ghê lắm; cơ thể chúng ta đang lớn nhanh và ta nghĩ nhiều đến những chuyện đen tối (lẽ tự nhiên thôi!). Chúng ta quan tâm đến nhau thật nhiều, nhưng chúng ta vẫn vô tâm lắm chứ, vì đó là một phần của tuổi trẻ nhiều nông nổi. Trường trung học có những mảng tối và sáng; nhưng khi nó qua đi, ta vẫn thấy nhớ vô cùng. Thường chỉ có những mảng sáng đọng lại. Tôi nghĩ, có lẽ vì ta luôn chọn kí ức đẹp để ghi nhớ.

 

***

 

Trong một ngày năm lớp 12, cô giáo chủ nhiệm nửa đùa nửa mắng tôi “Sao em lại cho chân lên ghế ngồi thoải mái trong lớp vậy? Lớp học là nhà à?”. Tôi trả lời cô “Vâng, thì nó đúng là nhà mà.” Đứa bạn ngồi cạnh quay sang ôm chầm lấy tôi.

Phải rồi, nó đúng là nhà.

Nó là cái nhà đã ôm ấp che chở ta suốt những tháng ngày non nớt và dễ tổn thương nhất. Nó là nơi ta dường như dành nhiều thời gian hơn cả ngôi nhà thật của mình, và thật tình ta gặp bạn bè còn nhiều hơn gặp bố mẹ. Mọi niềm vui, nỗi buồn, những kỉ niệm đẹp hay kí ức buồn đau, tất cả xảy ra trong ngôi trường này đã cùng tạc nên nhân cách của chúng ta sau này. Bởi thế, một cuốn sách như Trường học 102 thật đáng quý. Không phải vì ngôi trường tác giả kể lại có một không hai, mà chính vì nó là một ngôi trường như bao ngôi trường khác – chúng ta thấy thật dễ đồng cảm. Mọi ngôi trường dường như thật giống nhau, nhưng kí ức của chúng ta là duy nhất. Kí ức 102 – chính kí ức tạo nên điều khác biệt của thời áo trắng.

 

Một cuốn sách hay sẽ khiến người ta gật gù tán thưởng. Nhưng với Trường học 102, tôi nghĩ tác giả làm được nhiều hơn thế. Bạn sẽ phải nhấc điện thoại gọi cho đứa bạn lâu năm không nói chuyện. Bạn sẽ ngồi stalk facebook một loạt tụi bạn cấp 2, cấp 3 xem giờ chúng nó đang ở đâu rồi. Và có thể, bạn còn mở máy tính lên, với ý định to lớn vô cùng « Chà, mình cũng có đầy những kỉ niệm hay ho, đáng để viết thành sách lắm chứ ! ».

Biển treo trước trại lớp. Giờ nhìn lại thấy xấu xấu chớ hồi đó cũng hì hụi làm, tự hào ghê lắm!
Biển treo trước trại lớp. Giờ nhìn lại thấy xấu xấu chớ hồi đó cũng hì hụi làm, tự hào ghê lắm!

Dạ Ly

Advertisements

You must be having some interesting thoughts. Tell me here

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s